Hoa bằng lăng – Tản mạn

hoa bằng lăng (1)

Tản mạn…
Mùa hè năm 2021 âm thầm đến rồi đi, những cây bằng lăng trắng, đỏ, và hồng nở rộ ngoài Mile Square Park đến nay cũng đang nhạt màu. Thời tiết nơi đây (Little Saigon) tuy không quá nóng, nhưng oi bức, ngột ngạt. Dịch Corona kéo dài hơn năm rồi vẫn chưa hết, chỉ biến dạng sang những chủng khác nguy hiểm hơn. Mỗi ngày rong đuổi trên lưng ngựa sắt, tai mang ear phone nghe những tin tiêu cực về dịch bệnh lây lan nơi này nơi khác mà ngậm ngùi, nhất là tin bên nhà dịch ngày càng nặng hơn, nhiều nơi họ phải chịu cách ly, tránh tình trạng dịch lan rộng khi hay tin có người bị nhiễm bệnh. Bạn mình cũng có người thân trong gia đình ở bên ấy đã tử vong vì chị bịnh nền, chịu không nổi con Covy SAR-2 hay Delta Variant gì đó. Bị lôi đi và 2 tuần sau gia đình nhận hũ tro cốt. Thiệt đúng câu 1 đi không bao giờ trở lại! Xin chia buồn đến gia đình người thân của bạn.

Hoa Bằng Lăng màu đỏ

Giữa tháng tám lại bị động đất 7.2 ở Haiiti, số tử vong đã lên hơn 1300, khoảng 5 ngàn bị thương tích, và có lẽ sẽ còn nhiều nữa, nhà cửa khắp nơi hư hại nặng vì cơn rung chuyển có vẻ như không bao giờ ngừng, theo lời người dân kể lại. Chính quyền Haitian đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp và lên tiếng nhờ cộng đồng quốc tề trợ giúp. Hiện nhiều quốc gia đang chung tay trong công cuộc yểm trợ nhân đạo này.
https://www.reuters.com/…/hopes-quake-survivors…/

Hoa Bằng Lăng màu trắng

Tin thiên tai Haiti có vẻ bị chìm đi vì tin thời sự chính trị cũng xảy ra cuối tuần rồi. Thủ đô Kabul của Afghanistan bị nhóm dân quân Taliban chiếm đóng quá nhanh, tổng thống nước này đã thoát ra khỏi nước trước đó, truyền thông chiếu đầy hình ảnh những người dân tràn vào phi trường tìm đường thoát thân, vài cảnh con người bám vào rồi rơi từ trên phi cơ xuống cũng làm xúc động. Cuộc hoảng loạn làm nhiều bạn Facebooker nói giống như cuộc di tản ra khỏi Sài Gòn tháng tư năm 1975 của chiến tranh Việt Nam. Người Mỹ cuối cùng rồi cũng bỏ rơi Afghanistan sau nhiều năm với hàng tỷ tiền của đổ vào đất nước này. Chỉ mong chính quyền mới họ đừng dã man quá! áp dụng luật Sharia một cách hà khắc! những hình phạt như ăn cắp bị chặt tay, hay ném đá xử tử con người thật man rợ, vô nhân đạo và đáng bị lên án ở thời này. Hy vọng thế giới có cách nào đó giới hạn bớt? Chúng ta cầu nguyện cho họ.
https://cafef.vn/dao-luat-hoi-giao-sharia-la-gi-va-tai…

Hoa Bằng Lăng màu hồng

Nhân chuyện tử hình ném đá người phụ nữ lại nhớ xưa có xem một phim cho tới giờ lâu lâu vẫn bị ám ảnh, vì nó có thật và khủng khiếp quá! Bối cảnh ở làng nhỏ xứ Iran, và người ta lợi dụng khe hở luật pháp của tôn giáo để thực hiện những toan tính riêng! dù phải giết người để đạt mục đích! Kêu trời không thấu, bất công luôn tồn tại, dù bất cứ đâu trên hành tinh này. Theo luật Sharia thì người cha đẻ là người đầu tiên phải ném viên đá đầu tiên vào con gái ruột của mình, sau đó tới mấy đứa con của chị !!!!
https://en.wikipedia.org/wiki/The_Stoning_of_Soraya_M.

Tính pốt ít hình ảnh về hoa, dăm điều hay lạ, đẹp hay thắng cảnh trên những con đường của vùng Nam Cali, khi rong đuổi trên lưng ngựa sắt mà lại lan man qua những chuyện khác, thôi để dành vậy. Tin tốt thì chả thấy đâu, tai ương dịch bệnh không thiếu. Chia sẻ ít hàng lúc này nhất là với những nạn nhân thiên tai, ương dịch bệnh cũng là điều nên. Mong tình hình sắp tới sẽ có nhiều biến chuyển tích cực hơn.

Kết: Lâu lâu thấy lòng hơi … “chùng” viết đôi dòng rỉ rả nhằm pốt lại bài “Cho dịch qua mau” do Lâm Dung và các bạn góp giọng ca năm rồi, mục đích nhắc nhở bà con luôn cẩn thận, nhưng lại bị tin tức truyền thông chi phối, ảnh hưởng. Tuy nhiên cũng nhắc nhở bạn tôi ơi đừng giỡn mặt với Corona Virus, hiện tại là Delta Variants nhưng nghe đâu sẽ biến, biến ra nhiều dạng khác nữa đấy nhé.

Link: “Cho Dịch Cúm Qua Mau”


https://www.youtube.com/watch?v=DVtYgUCzOOA

Không thể coi thường Virút Vũ Hán, Covid -19 hay Delta Variant nghe bạn, nội quy luôn mang mạng che mặt khi ra nơi chốn đông người, đứng cách xa nhau 6″nên tuân thủ bảo vệ chính mình và người thân trong gia đình. Mời nghe lại ca khúc về đại dich này. Trình bày: Ca sĩ Lâm Dung & Nhóm Mây Ngàn Bay.

Posted in Activities, Article, Cảnh đẹp, Events, hoa, Linh tinh, Pandemic Music | Leave a comment

Trận đánh tại chi khu Thiện Giáo (Youtube – Audio)

Nhận được youtube audio bài hồi ký về Trận đánh tại chi khu Thiện Giáo, kênh Nam Hòa thực hiện, giọng đọc Thiên Thanh. Cám ơn tác giả Nam Hòa & Thiên Thanh. Xin được giới thiệu, chia sẻ đến thân hữu, các bạn về trận đánh hào hùng này của quân dân tiểu khu Phan Thiết Quân lực VNCH, trong những ngày tháng tư, năm 1975. (Bấm vào hình để nghe).

Posted in Audio, Hồi Ký, Lịch sử, You tube | Tagged , , , , | Leave a comment

Chuyện Nàng Tô Thị – Trần Kim Bằng

HVP


Tháng sáu năm 2021.
Sáng tác mới, ca khúc viết về sự tích dân gian “Hòn Vọng Phu”, e này theo thể điệu Rumba có hơi tây phương chút, nhạc êm dịu, buồn tí, cho hạp tình cảnh người thiếu phụ trông chờ…

Chuyện nàng Tô Thị – Trần Kim Bằng
https://trankimbang.wordpress.com/2021/06/23/chuyen-nang-to-thi-tkb/

https://soundcloud.com/tkb-276302317/chuyen-nang-to-thi-tran-kim-bang?in=tkb-

Tình yêu dẫu chia ly buồn bã, còn đọng mãi trong tim nào phai? Dù hạnh phúc tan theo mây trời! lòng ta vẫn yêu như ban đầu? Ngày xưa đó bên nhau thật vui, cùng chung đắp xây duyên tình thắm. Tình khao khát bên nhau không rời, từ vận nước điêu linh người đi chiến trường.ĐK: (Am) Trời cao nỡ, chia lìa đành sao? tàn cơn chinh chiến bao mùa, đợi nhau? mãi chờ nhau, nhớ ớ ơ… nhau! chàng giờ đâu? tình yêu son sắt, mong tim hòa chung đôi. Người có nhớ chăng câu chuyện xưa? Tình như sóng miên man trào dâng, mòn mỏi ngóng chinh phu lâu về, thành tượng đá ôm con muôn đời. Trời tinh tú đêm khuya quạnh vắng, nàng Tô đứng cô đơn lặng câm. Vầng trăng sáng, sao rơi hững hờ, thủy chung mãi kiên trinh ngàn năm vẫn chờ (3 lần).

Nghe Tình ca Trần Kim Bằng ở đây: https://soundcloud.com/tkb-276302317/sets/tr-n-kim-b-ngs-music

Ghi chú:

Chuyện Nàng Tô Thị cảm hứng được bắt nguồn từ 1 cuộc đi du ngoạn Joshua Tree, thuộc San Bernadino County, Nam California, cách Little Sài Gòn chỉ khoảng 2 giờ lái xe, khu vực có nhiều núi đá cổ xưa, với nhiều hình thù khá lạ lùng như hình bên.
https://www.facebook.com/media/set/?vanity=trankimbang

…Nhân chuyến đi xem núi đá này, mình cảm được cái… gọi là dài của thời gian, và có lẽ sẽ còn dài mãi, lại hiểu rằng cái gọi là đời sống chúng ta dù trăm năm thì cũng chỉ một thoáng ngắn ngủi, chẳng là chi. Hoá ra những núi đá kia tuy bất động, phơi sương gió, có vẻ như chết nhưng thực ra lại sống mãi…Khi khảo sát thêm về núi, có được duyên khi tìm thấy núi “Hòn vọng phu”. Ngọn núi có hình dạng đặc thù khá nổi bật của Việt Nam, từ đó tạo thêm nguồn cảm hứng sáng tác ra bài “Chuyện nàng Tô Thị”.

Posted in Activities, Article, Bài đọc hay, Events, Linh tinh, Nhạc Quê Hương, Sáng Tác Mới, Sử Nhạc, Trần Kim Bằng | Tagged , , , , , , , | Leave a comment

Joshua Tree National Park Trip.


Tuần rồi nhân dịp đi xem nguyệt thực, được may mắn thưởng lãm vườn xương rồng nổi tiếng Cholla Cactus Garden, thuộc Joshua Tree National Park, California. Bạn có thể đi sâu bên trong bãi mà thưởng thức vì người ta đã cẩn thận khuân đá chất 2 bên cho ra con đường, thậm chí dựng nên những cầu gỗ nhỏ đi bên trên, khá an toàn, bởi loại xương rồng nhiều gai đâm xuyên qua quần áo, chảy máu, rất thốn nếu bạn vô ý dựa mông vàochúng. Kế đó là xem những núi đá (lại núi) với đủ kiểu hình thù kỳ dị, núi “Đầu lâu”, núi “Cá heo”, “núi “Hai chị em”, núi “Móng ngựa”, núi “Con voi – gọi núi vòm hay vòng cung”, hoặc núi “Trái tim” … ngoài những núi trên với hình dáng thật giống, còn có núi “Bóng ma”, nghe kể mà vừa cảm động vừa sợ khi lại gần. Xin theo dõi phần cuối* (Núi Bóng Ma).Sợ trời mau tối, trở ra sau khi 3 bạn mê mải, vô ý bị xương rồng đâm, 1 bạn bị chảy máu ngón tay khi cố gỡ gai dính. Dừng hơi lâu ngang bên đường xem ngọn núi lạ, ngọn núi đầu tiên lớn lắm, thật thích. Có con chim ưng bay ngang núi, đánh vòng qua lại như chuẩn bị xà xuống, nghĩ trong đầu có lẽ nó thấy rắn? cũng hơi teo teo các bác ạ, nhỡ có rắn thiệt nó “phụp” cho 1 phát thì còn gì đời vui, thôi thì trở ra bãi đậu xe cho an toàn, nhưng cũng nấn ná chụp được vài “bô” chim bay”, nhờ đó mà cảm được quang cảnh mặt trời chiều màu đỏ sẫm, rồi nhạt màu hường, từ từ khuất sau núi, rất lạ. Khi quay người ra đàng sau tức phía đông ở chiều ngược, thì lại hoàn toàn khác, bầu trời rộng mở với màu xanh, mây trắng thật tuyệt, dài từ nam chí bắc, tận cuối chân trời, lờ mờ thấy có chú trăng đang lên, “kẻ đi, người đến” miên man ngộ ra được lẽ tử sinh tuần hoàn, rồi vớ vẩn nghĩ có ai cũng tự biết mình đang sống trong từng hơi thở như các chuyên gia thiền hay nhắc tới. Tìm được nơi Picnic công cộng sau khi đi lộn vào vài chỗ dành riêng. Địa thế khá đẹp, nó có tên Hidden Valley, nằm giữa 2 rặng núi đá bao quanh, có đường dành riêng cho người đi bộ, phòng vệ sinh cũng sạch sẽ, sáng ra thấy đầy cây Joshua, cảnh đẹp như trong movie. Thấy đã có xe đậu trước và 1 nhóm vài người đang quây quần bên ánh lửa, không nghe tiếng ca nhưng có tiếng trống vỗ bongo khua động màn đêm, đỡ tịch mịch, hiu quạnh, cũng muốn góp giọng “Yahooooo” ké vài tiếng nhưng lại thấy mình “phô” quá! phần sợ kinh động họ. Nhìn lên bầu trời đã tối, chuẩn bị vào đêm, mây từ đâu bỗng dày đặc phủ kín!!!!!!!! ông trăng biến mất tiêu! như vậy khó hy vọng chụp được vài pô nguyệt thực! rồi giải ngân hà Milky Way cũng không thấy! Thiệt là chán mớ đởi! Về thời tiết nơi đây ôn hòa, không nóng, lạnh, có lẽ nhờ mây bay vào từ hướng biển mang theo mát. Tình hình là phải chờ tới đêm nên đoàn quyết định parking, hạ trại, chuẩn bị bữa tối, ngủ xe. 4 người chỉ có 1 cái mền, 2 cái gối, phải “share”, ca này hơi rắc rối:)Núi “Bóng Ma” (TKB phóng tác, dựa theo 1 đoản truyện ngắn đọc hồi nhỏ, không nhớ nổi tên nữa rồi)*Truyện kể về “Núi Bóng Ma” rằng nơi đây ngày xưa có người tình da màu làm công yêu cô gái trẻ, tóc vàng mắt xanh, con gái cưng của ông điền chủ, và cô này cũng phải lòng với anh. Dĩ nhiên cả hai bị hăm he cấm đoán vì …. thời đó là thời chủ nô, phân biệt giai cấp, các chú nông nô loạng quạng là treo lên cho ăn roi cá đuối, tội dám “cua” gái tóc vàng thì nặng lắm, đúng là chán sống, ăn đạn nát người nhé. Thời đó làm gì có chính quyền, ai cũng mang súng kè kè ngang hông, nổi giận là móc ra nổ đùng, thiệt ớn, vậy mà chú em nô dám yêu cô chủ thiệt gan cùng mình…. Tuy nhiên, tình yêu điên cuồng nên cho dù chướng ngại có to, quá khó vượt qua nhưng cả hai cứ lén tìm cách gặp người yêu dù chỉ nhìn nhau, nói dăm câu. Đôi lần bị tố cáo, hay bắt gặp quả tang hắn đều tung cửa chạy, nhanh hơn loạt đạn túa ra theo từ cây súng của cha chủ trang trại, lạ cái mỗi lần bị rượt chết chú đều chạy tới đây, dựa người vào tảng đá này rồi từ từ …. cả thân người biến vào trong hòn đá trước cặp mắt ngạc nhiên, bực bội. Hm! hm! Mấy lần như vậy mà không làm gì được, lần cuối cùng, khi hắn còn đang từ từ nhập vào đá thì tay chủ nô máu lạnh 2 tay rút 2 súng bóp cò, trút hết đạn, nổ đoành đoành vào ngay tảng đá. Quả nhiên hòn đá nơi hắn biến người vô có từng đốm máu loang ra dần. Thí mồ! Hắn đã trúng đạn! Tên chủ gian ác cười khặc khặc rồi bỏ đi. Nghe nói sau khi biết chuyện, cô gái người yêu anh nông nô cũng tìm đến hòn đá này, cắn gì đó tự tử mà thác! về tên chủ theo thói thường sách viết thì sau này rồi cũng chẳng ra gì 🙂. Ít lâu sau đó mọi người thấy hòn đá hiện ra hình thù con người màu đen, với những vệt máu như các bạn thấy. Một đồn mười, mười đồn trăm về sự tích núi” Bóng Ma” khiến ai cũng tìm đến. Trong hình chụp giờ chỉ thấy vậy, vết máu chắc đã phai theo thời gian mấy trăm năm.. Cảm phiền nếu bạn hỏng thấy😆😀Cám ơn anh chị nhiếp ảnh gia Đoàn Cẩn, Minh Nga đã tổ chức chuyến du lịch sa mạc Joshua Tree National Park, đúng 24 tiếng đầy thú vị. Đi một ngày đàng, học một sàng khôn, mở rộng tầm mắt. Vài hàng chia sẻ đến các bạn nào thích núi đá, yêu cây xương rồng có thể ghé thăm. Công viên này rộng khoảng vài chục dặm, có nhiểu điểm hấp dẫn (points of interested) và nó khá gần, đi từ Little Sài gòn chỉ mất khoảng hơn 2 tiếng chút. Được gọi là sa mạc mà đi thăm em nó vào tháng này cũng chưa nóng hay lạnh lắm. Nhủ lòng sẽ trở lại với nhiều thì giờ hơn. Tóm lại, giờ đi đâu cũng thích bởi cả năm trời giam hãm vì con virut tai ương Vũ Hán, Covid-19. Tái: Nhân chuyến đi xem núi đá này, mình cảm được cái… gọi là dài của thời gian, và có lẽ sẽ còn dài mãi, lại hiểu rằng cái gọi là đời sống chúng ta dù trăm năm thì cũng chỉ một thoáng ngắn ngủi, chẳng là chi. Hoá ra những núi đá kia tuy bất động, phơi sương gió, có vẻ như chết nhưng thực ra lại sống mãi…Khi khảo sát thêm về núi, có được duyên khi tìm thấy núi “Hòn vọng phu”. Ngọn núi có hình dạng đặc thù khá nổi bật của Việt Nam, từ đó tạo thêm nguồn cảm hứng sáng tác ra bản nhạc “Chuyện nàng Tô Thị”. Hiện phần nhạc xong, tuy nhiên về lyric lời thì chưa hoàn chỉnh lắm, cũng may mắn có chị bạn Khả Tú lảm thơ rất tuyệt góp ý giúp hoàn chỉnh. Các bạn cho thêm chút thời gian, sẽ trình làng sớm .

https://www.facebook.com/photo?fbid=4088404124540312&set=pcb.4088441934536531

Posted in Activities, Article, Events, hoa, Linh tinh | Tagged , , , , | Leave a comment

Công viên Yosemite – Chốn rũ bụi phồn hoa.

Quả thật xứng đáng với nhận định là kỳ quan của trái đất khi mạnh dạn nói về Yosemite National Park, thuộc rặng núi California’s Sierra Nevada. Những rặng núi hùng vĩ, lạ lẫm, đầy hình thù nứt nẻ do thiên nhiên qua bao ngàn năm tạo nên, nhìn lâu phát… sợ, thậm chí người hay thả trí tưởng tượng bay xa chợt thấy mình suy tư, liên tưởng đến khá nhiều điều kỳ bí, linh thiêng? nhiều câu hỏi hiện lên trong óc nhưng bố khỉ:) không có trả lời! Yosemity có nhiều đặc biệt theo ghi nhận của mình:

1. Núi cao khắp nơi với nhiều ngọn vững chắc, cứng rắn như rặng đá hoa cương El Capitan & Half Dome. Một vài ngọn có hình thù, mình tạm đặt tên như núi (mặt) Sư tử, tuy người đồng hành nói nó giống… mặt quỷ! núi “Bà sơ” (Masoeur) vì có choàng khăn trên đầu như các bà sơ, thì anh ta lại nói như “Đức bà Maria” (Half Dome).

https://www.facebook.com/photo?fbid=4059677527412972&set=pcb.4059694624077929

2. Có ba nơi với những cây Tùng, đặc biệt có “đại sư phụ” Cổ Tùng như cây Grizzly Giant sống có đến khoảng 3 ngàn năm tuổi, được hãnh diện sắp hạng thứ 25 trong những cây già nhất thế giới tuy rằng về kích thước cụ không hẳn lớn nhất.

https://www.facebook.com/photo?fbid=4059683460745712&set=pcb.4059694624077929

3. Thác nước thì ôi vô số, thác mẹ, thác con chảy mạnh đẹp “khủng”, không hiểu từ độ cao nhìn xuống những chiếc xe chạy nhỏ li ti, nước từ đâu ra mà lắm thế? tuyết tan ? mạch nước ngầm? dĩ nhiên “nước chảy chỗ trũng” cho ra những con suối chạy dọc theo bên đường, phía ngoài là những hàng thông dài tạo cảnh quan rất nên thơ, trữ tình. Nhưng eo ơi, chớ đi vào mùa đông nhé, chúng đóng băng cà vì nhiệt độ lạnh toe.

https://www.facebook.com/photo?fbid=4059683114079080&set=pcb.4059694624077929

4. Dogwood. – Cây hoa mùa xuân màu trắng mộc mạc, khá đơn giản. Khi đến mùa nở đều khắp thân nên có cái đẹp riêng, tinh khiết, phần nào giống hoa sen, lạ cái mình chụp được một số hoa chỉ có 4,5 cánh, nhưng đa phần khoảng 6 cánh. Anh trưởng đoàn du lịch nói nó là cây chính gốc, hoa đại diện của công viên Yosemite? – Thêm loại hoa mọc hoang dại màu tím cũng khá đẹp, nghe rõ ràng họ phát âm như “Blue pink” nhưng tra Google không ra, chỉ thấy ảnh giống nhưng lại có tên gọi khác là Blue or Lavender Flowers.

5. Gấu. Chả thấy chú nào, theo lời anh hướng đạo thì chúng thường ra chôm đồ ăn du khách, tiếc là nhóm không ở ngay trong Valley nên… không sao, hỏng có đụng độ, anh ta chỉ sợ “gấu nhà” thui. Hihi. Chỉ với ít ngày trại rừng, dĩ nhiên không thể nào đi khám phá mọi thứ nơi đây, một ít chia sẻ về Yosemite. Bạn nào yêu thích thiên nhiên, nên đến thăm ít nhất 1 lần trong đời để cảm nhận trọn vẹn cái đẹp ngàn năm của tạo hóa. Có lẽ còn nhiều điều kỳ thú khác nữa (sẽ cập nhật…). Tìm hiểu về thiên nhiên kỳ thú Yosemite National Park có thể vào Wikipedia cũng cho ta thêm nhiều kiến thức khá chính xác.

Yosemity – California Tháng 5, 2021 Trần Kim Bằng.

Camera: Full frame Sony A7 II, mình là amateur Photographer, hình ảnh chỉ nhằm mục đích giới thiệu nên chủ yếu ráng chụp sao cho rõ.

dsc00690

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Chia Tay Vivian Phạm Thanh Vân

Nhận được tin buồn Vivian Phạm Thanh Vân, một giọng ca rất tích cực trong nhóm Mây Ngàn đã theo mây bay mãi, về nơi miên viễn. Trần Kim Bằng và các anh chị em rất tiếc thương. Xin được chia buồn đến gia đình, tang quyến, cùng nguyện cầu linh hồn Maria sớm được về hưởng nhan thánh Chúa.
Trần Kim Bằng & Các anh chị em trong nhóm Mây Ngàn.

R.I.P. Vivian.

Repost một số hình ảnh kỷ niệm Vivian (áo dài trắng, điểm hình lá phong úa, màu nâu, vàng rất đẹp) góp tiếng hát chung trong nhóm Mây Ngàn, chương trình “Duyên” kỳ 3, Autum Leaves “Tình ca Trần Kim Bằng”.

Posted in Activities, Chia tay, Events, Linh tinh, Mây Ngàn | Leave a comment

ĐỢI EM LỚN LÊN, ANH NHÉ !

ĐỢI EM LỚN LÊN, ANH NHÉ !

Berlin, hơn 170 năm trước. Cô bé Crala 12 tuổi đem lòng yêu Schumann, cậu học trò cưng của cha mình.Schumann 21 tuổi, tài hoa xuất chúng đang độ nở rộ, vừa mê say nghệ thuật đến điên cuồng lại vừa có tính tình u uất, đa sầu đa cảm. Chất nghệ sĩ ấy khiến Clara chết mê chết mệt. Chỉ sợ Schumann yêu người khác, cô bé bèn nài nỉ chàng trai : “Anh chịu khó đợi em lớn lên, anh nhé !”Về sau, Schumann luyện dương cầm không may bị hỏng mất một ngón tay, anh đành bỏ dở giấc mộng trở thành nhạc công piano và chuyển sang học sáng tác nhạc. Clara an ủi chàng : “Anh yêu, em sẽ cho anh mượn đôi bàn tay của em !”Song mối tình của họ bị người cha của Clara ngăn trở. Tuy rất cưng cậu học trò có thiên tài âm nhạc bẩm sinh này, nhưng ông không đồng ý để con gái mình kết duyên với một anh chàng nghèo kiết xác như Schumann. Vả lại Clara đàn dương cầm rất giỏi, nếu sớm vướng vào chuyện tình ái thì tiền đồ sáng sủa của cô sẽ đi đứt. Clara son sắt một lòng nhất quyết không xa rời Schumann. Ông thầy nổi giận kiện cậu học trò ra toà. Quan toà phán : “Tình yêu vô tội”, và bác bỏ lời tố cáo của ông.Clara và Schumann có với nhau 8 mặt con. Cuộc sống vất vả của người chủ một gia đình đông con cộng thêm việc sáng tác nhạc quá tổn hao sức lực đã khiến Schumann chưa đến 30 tuổi đã có hiện tượng tâm thần bất định, mấy lần phải vào bệnh viện tâm thần điều trị. Đúng lúc ấy, cậu học trò 18 tuổi của Schumann là Brahms đem lòng yêu bà vợ của thầy giáo, dù bà hơn mình những 14 tuổi.Bệnh tình của Schumann ngày một trầm trọng, ông sớm từ giã cuộc đời ở tuổi 46.

Clara đau khổ giam mình trong nhà, không gặp bất cứ ai.Sau cùng, chính là Brahms đã khuyên bà : “Nếu bà thực sự yêu thầy, thì bà nên giới thiệu rộng rãi các tác phẩm của thầy trước dư luận, chứ không nên để các tác phẩm ấy cùng xuống mồ theo thầy.”Clara sực tỉnh trước lời khuyên chí lý ấy và nhớ lại lời hứa trước đây của mình. Bà nhất thiết phải dâng đôi bàn tay của mình cho người mình yêu quý.

Từ đó trở đi, Clara dành cả cuộc đời cho các chuyến đi biểu diễn những bản nhạc của Schumann sáng tác. Sở dĩ các tác phẩm của Schumann được lưu truyền rộng rãi đến ngày nay, một phần quan trọng là nhờ công sức của Clara.Suốt đời Clara Schumann từ chối lời cầu hôn của Brahms, vì bà biết anh là một nghệ sĩ lớn đầy triển vọng, nếu bà nhận lời lấy anh thì sẽ chỉ làm khổ anh mà thôi.Brahms mất năm 64 tuổi, suốt đời sống độc thân./.____Robert Schumann (1810-1856) và Clara Schumann (1819-1896) là cặp vợ chồng nhạc sĩ nổi tiếng thế giới, người Đức. Schumann dẫn đầu phong trào nhạc lãng mạn, Clara là nhạc công nổi tiếng, cũng là một nhà soạn nhạc. Johannes Brahms (1833-1897 là nhà soạn nhạc nổi tiếng người ĐứcĐây là hình ảnh Clara Schumann được in trên đồng tiền mệnh giá quan trọng nhất của nước Đức trước đây, kèm ảnh cây đàn piano mà Clara đã dùng để đàn các tác phẩm của chồng bà.

Người dịch : Nguyễn Hải Hoành

@ Hoang Vinh

Posted in Activities, Article, Bài đọc hay | Tagged , , , | Leave a comment

“Bốn chiều” trong một ca khúc.

Tác giả có nhận định khá thú vị về âm nhạc, bài viết cho ta thêm nhiều kiến thức. TKB.

“Bốn chiều” của một ca khúc bất hủ sống mãi cùng năm tháng

Một người viết ca khúc bao giờ cũng mong ước ca khúc của mình được đông đảo người nghe ủng hộ và tồn tại lâu dài qua nhiều thế hệ, thậm chí là tồn tại mãi theo thời gian. Tuy nhiên, để được như vậy thật sự không đơn giản, bởi vì đòi hỏi người viết ca khúc phải thấu hiểu và đạt đến một nhận thức sâu sắc về tự nhiên và xã hội. Khi đã đạt đến nhận thức đó thì tất yếu sẽ được đúc kết thành hồn của ca khúc thể hiện chủ yếu qua giai điệu và lời ca để ca khúc có thể tồn tại theo thời gian. Vậy những yếu tố nào tạo nên hồn của một ca khúc, đó là câu hỏi mà tác giả bài viết này muốn đề cập đến.

Hồn của ca khúc được cấu tạo bởi bốn chiều là, chiều đứng, chiều ngang, chiều sâu và chiều phẳng. Chúng ta hãy hình dung một ca khúc xem như một cái cây mà chúng ta nhìn thấy trong rừng, trong công viên, trong vườn hay thấy ở ven đường…, có những cây đã trở thành cây cổ thụ, nhưng cũng có những cây sống được vài tháng đã héo úa, sâu mọt và chết hoặc có những cây chỉ mang tính trang trí trong một dịp nào đó… Dòng nhạc xưa trước 1975, đặc biệt là nhạc của Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn, Tuấn Khanh, Hoàng Thi Thơ và nhiều tác giả khác đã tồn tại mãi đến ngày nay và được xem như là những cây cổ thụ bởi vì hội đủ bốn chiều của một ca khúc; còn nhiều ca khúc trẻ ngày nay phần lớn “chết yểu” mặc dù được giới truyền thông hùa vào nâng đỡ, tô vẽ lòe loẹt, là bởi vì thiếu đi các chiều cơ bản của nó.

Bốn chiều này không thể tách rời nhau mà luôn quyện vào nhau tạo nên linh hồn của ca khúc.

Chiều thứ nhất: Chiều đứng – chiều của tự nhiên

Một cây muốn tồn tại lâu dài nó phải thuận theo tự nhiên, tức là cần nước, không khí, ánh sáng… Một ca khúc cũng vậy, giai điệu, âm thanh phải hòa quyện với tự nhiên, tiếng suối phải róc rách; tiếng sóng biển có khi rì rào, phẳng lặng, có khi dồn dập; tiếng gió có những lúc réo rắc, có lúc co giật, cuồn cuộn nhưng cũng có lúc dịu dàng, êm đềm; tiếng chim hót có lúc vui tươi, nhộn nhịp nhưng cũng có lúc chơi vơi lẻ bạn, tiếng côn trùng quạnh quẽ nhưng cũng có lúc hân hoan, nhộn nhịp như dàn hợp xướng của thiên nhiên… và còn rất nhiều giai điệu, âm thanh khác của tự nhiên tác động đến tâm hồn của người viết ca khúc. Nếu ca khúc đi ngược lại những giai điệu và âm thanh của tự nhiên, hoặc loại bỏ yếu tố tự nhiên thì ca khúc đó khó có thể tồn tại lâu dài trong lòng người nghe. Bởi vì bản thân con người luôn gắn với tự nhiên, không thể tách khỏi tự nhiên, bị chi phối bởi các quy luật của vũ trụ, nên tất cả suy nghĩ, tâm tư, tình cảm đều phải dựa trên nền tảng của tự nhiên.

Chúng ta có thể điểm qua một vài ca khúc xưa để thấy rõ điều này.

Một trong những ca khúc tiền chiến đến nay đã hơn 81 năm nhưng vẫn còn in đậm trong lòng những người yêu nhạc, đó là bài “Đêm Đông” của Nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, trong đó tâm hồn của tác giả và khung cảnh tự nhiên quyện chặt vào nhau tạo nên linh hồn bất tử của ca khúc.

Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống.
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông.
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời.
Cùng mây xám về ngang lưng trời.

Bài “Ướt Mi”, cũng diễn tả cảnh thiên nhiên rất hòa quyện theo giai điệu của tiếng mưa rơi “Ngoài hiên mưa rơi rơi, lòng ai nghe chơi vơi, người ơi nước mắt hoen mi rồi”,  rõ ràng khi nghe câu hát cất lên làm ta liên tưởng ngay đến cảnh mưa rơi nhè nhẹ từng giọt như nước mắt đã hoen trên bờ mi của người con gái từ từ lăn nhẹ xuống đôi má. Cũng có rất nhiều người nhìn thấy cảnh mưa rơi như vậy nhưng để chuyển thành giai điệu thì không phải ai cũng làm được, bởi vì, Trịnh Công Sơn đã thấu hiểu được những quy luật của trời – đất qua những triết lý nhân sinh trong ca khúc của ông. Hay trong bài “Chiếc Lá Cuối Cùng” của Nhạc sĩ Tuấn Khanh, ta cũng thấy những hình ảnh của tự nhiên và tâm hồn con người quyện vào nhau tạo nên ca khúc bất hủ như:

“Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa”

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên cũng là một cây đại tài trong việc nối kết giai điệu, lời ca bài hát với tự nhiên, “Chiều còn vương nắng để gió đi tìm, vết bước chân em qua bao nhiêu lần” (Dấu Tình Sầu),“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời, dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây, dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy” (Niệm Khúc Cuối),  hay “Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ, nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa” (Riêng Một Góc Trời).

Trong dòng nhạc vàng trước 1975, ta cũng thường bắt gặp điều này trong rất nhiều ca khúc như, “Ngoài hiên mưa tuôn mưa lạnh xuyên qua áo ai, canh dài nghe bùi ngùi” (Mưa Nửa Đêm), “Đêm nay trăng sáng quá anh ơi, sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu. Lênh đênh trên sóng nước mông mênh, bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng” (Chuyến Đò Vĩ Tuyến), “Ngoài trời trăng tỏ, mà sao ướt đôi mi gầy. Bóng đêm ngỡ ngàng vì quạnh hiu” (Khóc Thầm), “Lá xa cành, héo sầu cả tuổi xanh” (Đổi Thay), “Những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt” (Những Đồi Hoa Sim), “Một căn nhà xinh có hoa thơm trái hiền” (Căn Nhà Ngoại Ô)… Đó là một trong những yếu tố vừa tạo chất thơ của ca khúc nhưng cũng vừa diễn tả các quy luật của tự nhiên được đúc kết thành giai điệu, lời ca, làm cho ca khúc tồn tại mãi đến ngày nay.

Một số ca sĩ sau 1975 muốn làm mới lại các ca khúc xưa, trong đó có ca khúc của Trịnh Công Sơn, như là Thanh Lam, Hà Lê, Bùi Lan Hương… đó là điều đáng trân trọng của thế hệ sau đối với dòng nhạc xưa, nhưng rất tiếc một điều là, các ca sĩ này quên đi hoặc chưa thấu hiểu chiều tự nhiên của ca khúc, cũng như các quy luật riêng của nó, nếu đi ngược với quy luật đó bằng cách áp dụng các kỹ thuật, kỹ xảo trong âm nhạc thì tất yếu sẽ không được khán giả đón nhận. Tương tự, dòng nhạc vàng cũng vậy, khi các ca sĩ chưa thấu hiểu và cảm nhận được các quy luật này của tự nhiên thì không thể diễn tả hết được cái hồn của ca khúc, nên dân mạng thường cho rằng các ca sĩ trẻ ngày nay hát nhạt nhẽo không bằng các ca sĩ trước 1975 là một điều bình thường.

Nghe Hà Lê và Bùi Lan Hương “làm mới” ca khúc Mưa Hồng của Trịnh Công SơnChiều tự nhiên này cũng lý giải được vì sao các bài hát của giới trẻ ngày nay thường “chết yểu”. Bởi vì đa số người viết ca khúc trẻ ngày nay chưa thấu hiểu hết các quy luật vận động của vũ trụ, thậm chí họ tách khỏi tự nhiên hoặc báng bổ tự nhiên, họ chủ yếu chú trọng vào chiều phẳng (chiều thứ tư) của ca khúc được trình bày ở phần sau, nên tồn tại trong thời gian rất ngắn, điều này cũng tương tự như người trồng cây nhưng không hiểu loại cây thích ứng với môi trường nào, ánh sáng, nguồn nước nào… nên cây mau chết hoặc cằn cỗi đó là điều tất nhiên.

Cổ nhân cũng cho rằng, âm nhạc chính là biểu hiện của đạo trời, giúp con người hun đúc đạo đức, tu tâm dưỡng tính. Đạo trời ở đây chính là các quy luật tự nhiên của trời, đất, nếu âm nhạc đi ngược lại các quy luật này thì sẽ không tồn tại lâu được, nếu thể chế mà suy tôn loại nhạc trái với đạo trời thì thể chế đó sẽ không được lòng người dân và sẽ sớm tiêu vong.

Chiều thứ hai: Chiều ngang – Chiều của đạo làm người (đức âm, nhiều bài viết khác gọi là đức nhạc)

Đạo làm người ở đây có nghĩa là nói đến đạo đức trong âm nhạc như cổ nhân đã từng nói: “phẩm vị thanh cao hay thô tục khi chọn lựa âm nhạc có liên quan đến phong thái chung của thời đại, phản ánh chuẩn mực đạo đức xã hội cao hay thấp, cũng như nền cai trị minh bạch hay ám muội”, hay “Đức âm chi vị nhạc” (Âm thanh có đạo đức mới gọi là âm nhạc); và Sách nhạc ký (Khổng giáo) cũng ghi lại: “Người quân tử thích nghe nhạc vì để tu dưỡng đạo đức, từ đó đắc đạo, kẻ tiểu nhân thích nghe nhạc vì để thoả mãn dục vọng. Dùng đạo đức ức chế dục vọng, thì sẽ hạnh phúc mà không bị loạn, còn thoả mãn dục vọng đánh mất đạo đức chắc chắn sẽ mê muội mà không hạnh phúc”.

Qua đây chúng ta thấy rằng, âm nhạc đóng vai trò rất quan trọng, phản ánh các giá trị đạo đức của một thời đại, chính vì vậy các vua chúa anh minh thời phong kiến luôn chú trọng lễ nhạc để truyền đạt các lễ giáo chính thống của triều đình. Bởi vì Nhạc là âm vang của đức tính, còn Lễ là những quy tắc hướng dẫn tư tưởng và hành vi của con người, do vậy, âm điệu của nhạc ở cấp thấp đều đi ngược lại với nguyên tắc của đạo trời, cổ võ sự thả lỏng những bản tính xấu xa của con người, từ đó sẽ hướng dẫn người ta đi theo văn hoá đồi trụy, phóng túng hoặc hung bạo, hận thù, cuối cùng sẽ đi đến sự huỷ hoại bản tính thiện của con người. Đặc trưng của loại nhạc này là loại nhạc Rab của những người da đen ở Mỹ hay còn gọi là nhạc “nổi loạn” hướng con người đến tự do phóng túng và tự do tình dục. Còn âm điệu của nhạc ở tầng cấp cao là thể hiện quy luật của đạo trời, khiến cho người nghe cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng, thư thái và hun đúc, nuôi dưỡng bản tính thiện của con người, hướng con người đến những giá trị nhân văn, cao cả của bậc quân tử.

Trong rất nhiều ca khúc trước 1975 thể hiện rõ nét các giá trị đạo đức của tác giả, đây cũng là yếu tố làm nên sự bất hủ của dòng nhạc, bởi vì các giá trị chuẩn mực đạo đức của con người là mạch sống, là lẽ phải mà ai ai cũng dựa vào đó để soi rọi, một ca khúc đề cao giá trị chuẩn mực đạo đức tất nhiên sẽ được khán giả chân chính đón nhận. Những ca khúc tiêu biểu đề cao các giá trị đạo đức trong tình yêu phải kể đến đó là các ca khúc của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, mặc dù đa số có giai điệu buồn man mác nhưng người nghe cảm thấy rất nhẹ nhàng, không bi lụy, không oán trách, hận thù khi cuộc tình tan vỡ. “Dù sao đi nữa tôi cũng yêu em” (Niệm Khúc Cuối), hay “Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ. Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu, một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người” (Bản Tình Cuối), hoặc “Trông áng mây u hoài, giọt lệ nào thương vay, tình đành tràn mi cay, đau thương xé môi gầy mà lòng vẫn mơ say. Ôi giọt nước mắt ngà cho cuộc tình đầu tiên” (Giọt Nước Mắt Ngà).

Trong tình mẫu tử thì “Lòng Mẹ” của nhạc sĩ Y Vân như một biểu tượng của âm nhạc Việt Nam mà bất kỳ một ai cũng đều nghĩ đến. Có rất nhiều bài viết nói lên cảm nhận về bài “Lòng Mẹ” và lý giải tính bất hủ của bài hát ở nhiều khía cạnh khác nhau, nhưng xét thấy đều có điểm chung đó là sự hòa quyện giữa giá trị đạo đức về tình mẫu tử của con người với quy luật tự nhiên như đã trình bày trên, Nhạc sĩ Y Vân đã đưa hình ảnh của biển, của suối, cánh đồng, ánh trăng, của gió…để diễn tả tấm lòng cao cả, bao dung của người mẹ nhưng rất giản dị, mộc mạc và hòa trong giai điệu du dương, trầm bổng như con sóng biển dạt dào nâng niu chiếc thuyền con nhỏ bé.

Nói về tình yêu quê hương với câu hò, điệu hát, mái tranh, xóm làng, chúng ta nghĩ ngay đến dòng nhạc của Hoàng Thi Thơ thể hiện rõ nét tình cảm sâu sắc của tác giả đối với làng quê Việt Nam mà ngày nay trong sự hổn độn của các ca khúc trẻ chúng ta mỏi mắt tìm không thấy những ca khúc như thế. “Ai nhớ chăng những ngày rau cháo với dưa cà, quê nghèo vui sống trong mặn mà, đời vang lên ngàn câu ca, mà tình thấy càng bao la, ngàn lòng như chan hòa” (Ai Nhớ Chăng Ai), hay “Ô ! ô sáng hôm nay trên quê hương tôi, quê hương xinh xinh quê hương hữu tình, quê hương xinh xinh quê hương hòa bình, đường nở hoa trắng, xanh, vàng, tím, đẹp làm sao bướm bay chập chờn…” (Đám Cưới Trên Đường Quê) hay trong bài “Đường Xưa Lối Cũ” chúng ta cũng bắt gặp cảnh thôn xóm, làng quê có bóng tre, có ánh trăng, có câu ca, có sông dài… gợi lên khung cảnh êm đềm, thơ mộng đầy ấp những kỷ niệm tuổi thơ mà dường như ai ai cũng có: “Đường xưa lối cũ có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo. Đường xưa lối cũ có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi. Đường xưa lối cũ có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài”.

Trong tình yêu ở lứa tuổi học trò thì đến tận ngày nay chúng ta đều nghĩ ngay đến nhạc sĩ Thanh Sơn với “Nỗi Buồn Hoa Phượng”, “Ba Tháng Tạ từ”, “Hạ Buồn”… với giai điệu buồn vời vợi nhưng toát lên tình yêu rất thơ mộng, trong trắng của tuổi học trò. Thiết nghĩ chỉ những nhạc sĩ đã thấu hiểu sâu sắc trên nền tảng những giá trị nhân văn của thời kỳ đó mới có thể viết nên được những ca khúc bất hủ như vậy. Tuy nhạc sĩ ngày xưa ít có điều kiện tiếp xúc với thế giới hiện đại, nhưng các nhạc sĩ luôn sáng tác bằng cả trái tim được hun đúc từ nền giáo dục nhân bản, nên mỗi tác phẩm âm nhạc mang tính giáo dục thẩm mỹ cao đối với công chúng.

Ngày nay, việc giáo dục đạo đức, trong đó có việc giáo dục đạo đức âm nhạc vẫn còn những khoảng trống nhất định, kể cả trong các trường nhạc như lời của Giáo sư âm nhạc  Micheal Lee thuộc Đại học Azusa Pacific (California, Mỹ) khi đến trao đổi ở Việt Nam đã thốt lên, vì vậy rất khó để các nhạc sĩ sáng tác nên những ca khúc in đậm tình yêu quê hương, tình người cao cả trong lòng khán giả.

Chiều thứ ba: Chiều sâu của ca khúc

Trở lại với hình tượng cái cây như đã đề cập trên, thì chiều sâu của một ca khúc gồm hai yếu tố, đó là rễ của cây phải ăn sâu dưới đất và thân cây phải có lõi có giá trị, hay nói cách khác, ca khúc phải qua quá trình thai nghén rồi đến độ chín muồi và phải chất chứa một triết lý sống phù hợp với chuẩn mực xã hội.

Viết một bài hát thì không khó nhưng viết một bài hát có giá trị, có chiều sâu thì hoàn toàn không đơn giản, phải qua một quá trình thai nghén, thậm chí mất rất nhiều thời gian để đọc, tìm tòi, va chạm thực tế… từ đó mới có ý tưởng về nội dung, cốt truyện trên cơ sở cảm xúc thật của chính tác giả, từ đó lần lượt hoặc cùng lúc tìm giai điệu và lời ca phù hợp. Quá trình này, nhiều nhạc sĩ xưa cho rằng có khi mất cả năm hoặc hơn để có thể hoàn thành cơ bản một ca khúc, sau đó có thể tham khảo ý kiến chuyên môn của các bậc đàn anh, bè bạn rồi mới đến giai đoạn chỉnh sửa và hoàn thành. Tác giả bài viết này cũng có viết một ca khúc với tựa đề là “Quê Nghèo”, mà từ giai đoạn thai nghén đến hoàn chỉnh, phát hành trên mạng mất gần 15 tháng nhưng vẫn còn nhiều điểm chưa hài lòng và còn bị giới chuyên môn chê bai.

Nhiều nhạc sĩ trẻ ngày nay viết ca khúc mà một số người so sánh như “gà để trứng”, thì rõ ràng chất lượng, tính thẩm mỹ thấp là điều hiển nhiên.

Vấn đề thứ hai là, cái lõi bên trong của ca khúc, điều này rất quan trọng và hoàn toàn phụ thuộc vào hai chiều như đã trình bày trên. Như vậy đòi hỏi người viết phải có va chạm, trãi nghiệm thực tiễn hoặc đọc nhiều để thẩm thấu các quy luật vận động của tự nhiên và các giá trị, chuẩn mực đạo đức được đúc kết hàng ngàn năm của ông cha ta. Rõ ràng không phải ai cũng có thể làm được. Đã có rất nhiều người được đào tạo bài bản từ các trường nhạc nhưng không sáng tác nỗi một bài có giá trị, bởi đa số họ được đào tạo về chuyên môn nhưng thiếu được đào tạo hai chiều trên, do vậy các ca khúc viết ra thường có hình phẳng, không có chiều sâu, tiêu biểu cho loại ca khúc này là các bài hát trẻ, tạm gọi là loại ‘nhạc view” ngày nay, họ chú trọng hình ảnh, âm thanh, kỹ xảo để cố tạo nên chất lượng của bài hát. Thậm chí có nhiều bài hát đi ngược lại các chuẩn mực đạo đức và xem thường các quy luật vận động của của vũ trụ, đây là những biểu hiện lệch lạc trong sáng tác của một số nhạc sĩ trẻ ngày nay mà gốc rẽ là do các thiết chế xã hội tạo nên. Nói như vậy không có nghĩa là tất cả các bài hát trẻ đều như thế, bên cạnh cũng có những bài đáp ứng được phần lớn ở chiều ngang nên vẫn có những giá trị nhất định trong lòng người nghe.

Cái lõi của ca khúc là những triết lý về nhân sinh quan mà tác giả mong muốn mang đến cho người nghe, muốn gởi gấm một thông điệp nào đó để hướng con người đến chân, thiện, mỹ. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã rất thành công trong việc đúc kết những triết lý trong các ca khúc của ông, chẳng hạn như “Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng, ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” (Diễm Xưa), hay “Ðời xin có nhau, dài cho mãi sau nắng không gọi sầụ, áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau” (Hạ Trắng), hoặc “Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng, nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương” (Biển Nhớ)…

Điều đặc biệt ở Trịnh Công Sơn là, ông luôn quan niệm rằng cỏ cây, sỏi đá, các sự vật luôn có sự sống, có linh hồn và tồn tại quanh ta, cùng với chúng ta trên trái đất tuân theo các quy luật vận động của vũ trụ, nên chúng ta phải biết yêu thương, chia sẻ và bao dung để các sự vật tồn tại mãi trên cõi đời này.

Chiều thứ tư: Chiều phẳng (chiều trực quan)

Chiều phẳng muốn nói ở đây đó là hình ảnh và âm thanh khi ca khúc được phát hành đến với công chúng. Trong đó vai trò của nhạc sĩ hòa âm, phối khí hay nhạc công và ca sĩ cũng đóng vai trò rất quan trọng để tô đẹp và chuyển tải nội dung ca khúc. Nhìn chung, nhạc sĩ hòa âm, phối khí và ca sĩ cũng phải thấm nhuần các giá trị cốt lõi (ba chiều trên) của ca khúc thì mới có thể chuyển tải hết được cái hồn của ca khúc, làm cho ca khúc trở thành bất tử. Ngoài ra, chất lượng hình ảnh, âm thanh (các buổi biểu diễn hay bản ghi hình, ghi âm) hoặc ngày nay trong thời buổi công nghệ phát triển thì MV (Music Video) cũng có ý nghĩa quan trọng để truyền tải hồn ca khúc đến với người nghe. Nhưng một điều rất quan trọng trong chiều này đó là phải hòa quyện, kết chặt với ba chiều trên của ca khúc, hay nói một cách hình tượng là, chiều thứ tư là thể xác, còn ba chiều trên là linh hồn của con người, hai điều này phải hòa vào nhau tạo nên một con người hoàn chỉnh. Những cây mang bóng mát, khí thở trong lành, che chở cho đời, đến khi ngả xuống vẫn có ích cho cuộc sống, rất đáng để chúng ta trân trọng, còn những cây tạp, những dây leo ăn bám, cuối cùng cũng chỉ là những mảnh vụn, cặn bã của xã hội.

Trong dòng nhạc xưa trước 1975 đã lưu truyền đến ngày nay muôn vàn cây cổ thụ cho dù chiều phẳng chưa đạt đến trình độ kỹ thuật, kỹ xảo. Ngược lại, với kỹ thuật, công nghệ phát triển như hiện nay thì phần lớn người ta trồng những loại cây tạp nham, cây tầm gửi tràn ngập trong xã hội, làm u mê, băng hoại các giá trị văn hóa, đạo đức ngàn đời của ông cha ta; và thậm chí được được cổ xúy bởi hệ một số công cụ truyền thông rẻ rốn chạy theo các giá trị ảo, các giá trị vật chất tầm thường, bất chấp luân lý, để rồi làm xuy đồi đạo đức, đẩy nền văn hóa xuống tột cùng, trong đó có nền ca khúc Việt Nam.

Sài Gòn, tháng 9/2020

Võ Thanh Bình
(Bài viết này cũng mượn nhiều ý tưởng trong Trang Quán Nhạc Vàng. Xin chân tnh cám ơn).

Bài viết được tác giả Võ Thanh Bình gửi cho nhacxua.vn

Nguồn: https://nhacxua.vn/bon-chieu-cua-mot-ca-khuc-bat-hu-song-mai-cung-nam-thang/

Posted in Activities, Article, Bài đọc hay, Kiến Thức Âm Nhạc | Leave a comment

Tuyển Tập Nhạc “DUYÊN”, Lệnh Hồ Xung

Cám ơn bác Lệnh Hồ Xung, một người bạn “Phố rùm – VB” năm xưa luôn âm thầm tích cực yểm trợ, tinh thần, vật chất … viết bài giới thiệu, cho những nhận định giá trị trong nhiều lãnh vực, đặc biệt nơi mặt âm nhạc, và không từ nan khi được nhờ.

Cám ơn Anh Nguyễn Sơn với tranh vẽ rất đẹp để làm bìa cho CD, và tuyển tập nhạc.

Cám ơn các anh Phan Tấn Hải, cựu chủ bút Việt Báo, anh Huỳnh Kim Quang, hiện đặc trách Việt Báo online đã luôn rộng tay giúp trong công việc quảng bá, phổ biến.

Cám ơn tất cả các anh chị thân hữu đã tiếp tay, hổ trợ tinh thần, mọi mặt trong những công việc Bằng thực hiện.

Cám ơn, cám ơn.

Các bạn yêu nhạc, enjoy reading, hay sưu tầm sách đọc có thể đặt mua “Duyên”, đóng góp nhỏ của tác giả nơi mặt văn nghệ Việt Nam, thêm vào tủ sách gia đình qua Amazon online order, gởi tặng bạn bè chút kỷ niệm âm nhạc.

Link mua sách trên Amazon*:

https://amzn.com/B08HJ5HGMV

TB: Mặc dù bác LHX viết và ý kiến cho Bằng khá nhiều nhưng quý vị có biết là TKB cho tới giờ vẫn chưa biết bác là ai ngoài đời dù quen trên mạng ảo chắc cũng khoảng gần 15 năm, chỉ nhớ loáng thoáng bác là chủ nhân 1 …tiệm phở.

*Giá bán sách trên Amazon đã được cố vấn, mạnh thường quân yểm trợ, điều đình gay cấn 🙂 đưa xuống thật thấp, hiện lúc này khai trương giá Discount 50%, chỉ còn ngang bằng với 1 tô phở.

 

Tuyển Tập Nhạc “DUYÊN”, Lệnh Hồ Xung

Tuyển tập nhạc “DUYÊN”, Trần Kim Bằng với những sáng tác mới đóng góp cho âm nhạc Việt Nam, ngoài tình ca, còn có những ca khúc về quê hương đất nước, gửi gấm tâm tình chung của người Việt xa xứ viết cho quê mẹ. Nhạc của TKB về melody khá giản dị, gần gũi, dễ len vào hồn, ca từ sàng lọc, chất chứa những nỗi niềm cô đọng, thấm đượm tình yêu, tình người, và tình quê hương …Nhận xét về những ca khúc của Trần Kim Bằng, khi cất lên, thường cho ta chút suy nghĩ về dòng nhạc Việt hải ngoại hiện nay. Có vẻ như thời của những nhạc phẩm viết về trào lưu vượt biển, về những mất mát tang thương sau chiến tranh, về thân phận lưu đày, nay đang thay đổi, lối sáng tác có khuynh hướng quay trở về nguồn. Giai điệu, cung bậc, nốt và lời nhạc hiện bão hòa, quay về lại với dòng nhạc nhân bản, chủ yếu luôn đề cao, phục vụ tính nhân văn, phục vụ con người như giới nhạc sĩ cha anh của họ từ trước năm 1975 tại miền nam Việt Nam.* Nghe qua CDs. “DUYÊN”, “Tango Vàng” của Trần kim Bằng với những ca khúc độc đáo, từ hình thức đến nội dung, bố cục chặt chẽ, âm điệu đầy màu sắc, ca từ chuyên chở ý nghĩa rất dồi dào, phong phú, giới thưởng ngoạn sẽ cảm nhận ra sáng tác của TKB thân quen, nhạc mới mà phảng phất nét nhạc thế hệ xưa cũ, dòng nhạc của một thời hoàng kim nào… một số nhạc phẩm sau khi thăng hoa những kỷ niệm đau khổ, tan vỡ của một thời, thì tiết điệu, cung bậc và lời được TKB chuyển sang tích cực, lạc quan, đượm chút hơi hướm triết lý, như nhắc nhở. Đây cũng là điều khá thú vị, có nét đặc trưng riêng. Chúng ta thử nghe, hay xem qua phần điệp khúc bài “Hương Tình”:


Trích: Dầu sao, dòng sông trôi mãi không quay về, đợi nắng lên, tin yêu ước mơ tàn theo năm tháng.Bạn ơi, đời nhân sinh hãy luôn tin rằng, cuộc sống mãi là đời sống chúng ta, cùng ca vang hái nụ thắm tươi… 

“Hương Tình”, 2017.

Đôi dòng cảm nhận và xin giới thiệu đến mọi giới, nhất là các bạn trẻ, sách nhạc “Duyên” của nhạc sĩ Trần Kim Bằng, được tái bản lần thứ hai tại Hoa Kỳ năm 2020.

Lệnh Hồ Xung


*Ghi chú: Kho tàng tác phẩm âm nhạc “thời tiền chiến” hay nhạc “thời chiến?” của những nhạc sĩ cha anh để lại, tuy ngắn ngủi, dài khoảng 20 năm nhưng khá đồ sộ, bất hủ vì cho đến nay, chỉ riêng loại nhạc với thể điệu “Bolero”, mặc dù đã qua 3/4 thế kỷ vẫn luôn được đông đảo đồng bào, khán, thính giả trong ngoài nước ưa chuộng.

Link mua sách nhạc trên Amazon:

https://amzn.com/B08HJ5HGMV

Posted in Activities, Article, Bài đọc hay, Duyên, Linh tinh, Music's book, Sách nhạc, Song Book, Songs's book, Tình ca, Trần Kim Bằng | Leave a comment

Qua Cơn Mê – : Tản mạn âm nhạc

Qua Cơn Mê – : Tản mạn âm nhạc

Mùa hè hay mùa hạ? dùng trong trường hợp nào? tiếng Việt chữ nghĩa phong phú. Đại khái, mùa …hạ buồn vì Covid-19, tiểu bang Cali đối phó cơn dịch này bằng cách giới hạn nhiều mặt trong các dịch vụ làm ăn, sinh sống.  Sau 4,5 tháng mà lão Thống đốc vẫn chưa cho mở cửa lại bình thường, thế thì đành ngồi nhà vi vu trên net, nghe you tube, rồi may mắn được thưởng thức cô Hà Vân ca Qua Cơn Mê (QCM) xúc động thiệt, bèn viết nhăng nhít, chia sẻ chút chyện âm nhạc kỷ niệm của mùa hè xưa …

Thủa ấy, một trong những ca khúc ưa thích là bài “Qua Cơn Mê”, đài phát thanh cho nghe hàng ngày, thấy hay, lời ca giản dị, ước mong sau chiến tranh, thanh bình tôi về lại với người yêu, thăm từng con đường đất nước, theo các em học hành như xưa đã bỏ lỡ… Ca khúc này ra đời ở khoảng thời gian mà tiếng súng ầm ì trên mọi miền đất nước, nay tin đánh chỗ này, mai nơi khác.

Cho tới lúc đó cuộc chiến ôi sao dài quá, những đứa trẻ con nhỡ nhỡ như mình cũng bắt đầu biết mệt mỏi, đôi khi có chút xíu suy tư? Chiến tranh gây bao cảnh tang thương, mất mát, làm nhiều gia đình nạn nhân đau khổ, giọt nước mắt… Bữa nay nghe QCM chợt nhớ lại xưa cũng chẳng hiểu sao tối ngày thích đàn, ca bài này? trong tiềm thức phải chăng có gì đó cũng mong hết chiến tranh dù ở tuổi ăn chưa no, lo chưa tới?

Xứ đạo, lớn mà nhỏ, hầu như có chuyện gì thì từ đầu trên, xóm dưới… ai cũng biết “bán anh em xa, mua láng giềng gần”
Thời gian khi những người anh lớn hầu hết đã lên đường nhập ngũ, làng xóm vắng vẻ, chỉ còn lại ít đứa làng nhàng như mình chưa tới tuổi đi tòng quân, được chứng kiến nhiều mất mát người thân trong gia đình hàng xóm chung quanh. Những giọt nước mắt, những nét mặt đau khổ của người cha, mẹ, góa phụ chung quanh mà… oải!

Về các chàng trai ra đi, gia nhập cuộc đời chiến binh. Lâu lâu cũng có anh đi phép, có anh về bị thương với tay chân băng bó, anh đụng trận nơi xa xôi nào đó, anh kể chuyện về trận đánh anh tham dự và tại sao anh bị thương mà mê, nghe thật vui, hào hùng, đầy ngưỡng mộ. Hồi đó, nghĩ mình cũng hơi điên, thầm cầu cho mau lớn để đăng lính, uýnh giặc ngon lành như các anh, thứ “chì” mà. Rồi cho đến khi cái anh ở nhà ngay sau lưng nhà mình, cũng về nhưng anh nằm im trong …2 lớp quan tài kín, thì cảm nhận tài tử của bọn trẻ như mình hết thiệt! chấm dứt với đầy chua xót! Thì ra, súng đạn không phải chuyện giỡn chơi, kiểu ta coi mấy phim cao bồi, bắn đùng đoàng qua lại, lăn quay ra ngủm là xong!

Trận Hạ Lào 1972, Nhảy Dù chết nhiều, anh lên lon Trung úy, kèm Bảo quốc huân chương, gắn trên lá cờ phủ. Ông bà Giáo vật vã kể lể là từ khi anh đăng lính cho tới khi gặp lại thì đây cũng là lần đầu tiên anh được về phép! cái chết từ xa đã về đến tận nhà, hoang mang quá! chưa tin là thật? hình như anh đi và sẽ chẳng bao giờ về nữa! Cả xóm ai cũng thương tiếc. Bọn loai choai đã biết rầu rĩ, cứ nhắc nhau, mới ngày nào cả xóm, có cậu Tú, tức ông anh còn ngồi chơi, cả bọn đàn đúm với nhau mỗi buổi trưa. Ôi buồn! Nhưng không chỉ thế, còn nhiều anh khác thì không bao giờ về lại. Cũng trong trận Hạ Lào, một anh đi Biệt Động Quân, đơn vị cho về với cả tay lẫn chân đều còn băng bó, chống nạng. Anh cho biết trận đánh lớn lắm, dai dẳng, nhiều ngày, anh bị thương, anh bạn cùng trung đội thì bị trúng đạn, nằm chết chỉ khoảng mấy chục thước trước mặt, liều mạng lên mấy lần vẫn không lấy xác về được! 2 anh này trong xóm cùng rủ nhau đi đăng lính, giờ chỉ còn 1, gãy gọng! Thấy mắt anh lúc nào cũng đỏ ngầu. Hỏi anh có khóc? anh nói khóc rồi, anh nghĩ gì? dĩ nhiên buồn nhưng ngoài chiến trận, chỉ biết thi hành lệnh cấp trên, không nghĩ ngợi gì, đời lính thấy chết chóc nhiều quá nên chai đá, thực ra hết khóc nổi, nghĩ không chừng mai kẻ nằm xuống là mình.

Ở họ đạo, khi nghe hồi chuông đổ không đúng giờ lễ sáng chiều, là chuông báo tử, tiếng chuông cho biết vừa mới có người trong làng qua đời để mọi người dừng công việc lại, đồng quỳ xuống đọc kinh Cầu Vực Sâu cầu cho các linh hồn…. Xứ mình, thanh niên chết trận nhiều, chỉ số ít sau ngày 30-4-1975 về lại thì mới là thọ… Tóm lại khoảng thời gian đất nước u ám, những tin tức các trận đánh hầu như trên toàn lãnh thổ miền nam đều được báo chí tường trình. Trước đó năm 1968, Tết Mậu Thân, mấy ổng tổng tấn công đợt 1 và 2, tiếng súng vào trong tận thành phố, nổ ì xèo sát gần nhà. Lửa cháy nhiều khu vực, nhà sập vì đạn pháo, súng cối. Trẻ con, người lớn vừa chạy vừa khóc! kế đó chứng kiến người ta bỏ nhà cửa chạy lánh nạn từ xa xôi về, rách nát, thê thảm, gia sản mất hết, rồi tin thảm sát mấy nghìn đồng bào vô tội ngoài Huế… Lúc này dính cái “job” ngày ngày đọc báo cho ông bác nghe nên hình ảnh chết chóc trên báo chí chắc cũng in vào trong đầu cháu nó, tự trong lòng tuy cũng mơ hồ lắm, thấy chiến tranh sao cứ kéo dài mãi? vận nước thời điêu linh liệu có ảnh hưởng trẻ con như mình? Chả biết? Giờ nơi xứ người, hàng năm đi sinh hoạt hội ái hữu thấy các bác lớn tuổi vẫn ngồi ôn lại, nói chiến tranh hồi đó tiêu hao nhiều thanh niên làng tôi! kể ra những anh nào các bác nhớ, đi lính gì? đóng tiền đồn nơi đâu? con cái nhà ai? nhà ở khu mấy? chết trận ở đâu?… lúc chia tay về luôn dặn theo các anh chị nhớ đọc kinh nguyện cầu cho họ.

Trở lại ca khúc Qua Cơn Mê, nhớ thời gian người dân miền nam được nghe “QCM” trên đài phát thanh Sài Gòn? mang máng hình như ca sĩ Băng Châu ca bài này? Ông bố mình, vốn thích mua, sưu tập những bản nhạc, có ấn bản Qua Cơn Mê ngay khi nó được in bán trên thị trường, thế là mang ra cùng bạn trong xóm nghiên cứu, mò mẫm ghi chép, đặt gam gảy đàn… Hồi nhỏ mê guitar, thấy hay là đờn ca theo sở thích mà vui, nào biết nghĩ gì? Giờ ngược dòng cảm nhận, ngồi nghiệm lại lời nhạc xưa, thấy có vẻ như gần nửa thế kỷ từ khi ca khúc QCM ra đời, và từ sau tháng 4-1975 chiến tranh chấm dứt, những kỳ vọng của nhạc sĩ sáng tác cũng là những ước vọng chung của người Việt thì đã có phần nào đáp ứng được?

 

Trích:”Tình người sau cơn mê vẫn xanh

Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Trường quen vắng bóng mai ta lại về
Cùng theo lũ em học hành như xưa”…

Người lính miền nam sau khi buông súng 1975, đã không theo lũ em học hành như xưa, nhưng cũng được kẻ thắng trận ưu ái cho đi học, học tập cải tạo! bố khỉ 🙂 chú bác, cha anh của chúng tôi bị ai kia ma mánh chữ nghĩa, lươn lẹo, dối gian! các cụ bị quả lừa to, lùa vào những trại tù nơi rừng thiêng nước độc và nhiều người đã bỏ mạng. Chán và cũng tiếc nhỉ! toàn là những người có trình độ, những chất xám cần thiết thích hợp cho việc dựng xây lại quê hương sau bao năm… giá mà!

Trích: “Rồi mai qua cơn mê, sông cạn lại thành giòng, xuôi về ngọt quê hương.

Ngày đó tay em dài, vun cuộc tình thật đầy, mơ toàn chuyện trên mây”.

Thật phí của! Sau 1975 sông cạn thành giòng, nhưng không xuôi về ngọt quê hương mà chỉ toàn cay đắng, hành hạ, tù đày, đói khổ. Cả nước thành nhà tù lớn với những kềm kẹp, mất hết tự do, tương lai thật đen tối khiến người dân, cả triệu người phải liều thân vượt biên, vượt biển ra đi tha phương. Nhiều người xác thân nuôi cho béo cá! Cái ước mơ lãng mạn của người miền nam được nuôi dưỡng trong nôi nhân bản trở thành ngây thơ đối với kẻ đi xâm chiếm, theo chủ thuyết marxist, đấu tranh giai cấp!

Trích: “Khi lá hoa thật nhiều, trái yêu thương đầy cành, hái đem cho mọi người.”


Thời gian qua mau, có gì là bất biến? cả 2 nhạc sĩ Trần Trịnh – Nhật Ngân sau thời gian dài ngóng cổ chờ “Dream come true”🙂 cũng đã thành cánh chim bay về trời, sau khi lưu vong, bỏ nước mà đi? mầm xanh tươi mang về gieo như lời nhạc hứa hẹn quả thật không có chỗ đứng trong xã hội mới, cái tương lai xây dựng con người Việt Nam hiền hòa, nhân bản, biết chia sẻ yêu thương cho nhau khi tàn chinh chiến thực xa xỉ. Hiện tượng trái cây, thịt heo tiêm thuốc, tiêm nước, hàng hóa, vật phẩm, thuốc tây giả mà chán. Cả nước thấy kiệt quệ quá, tin tức về tham nhũng, gian dối tràn lan. Giới trẻ qua gần 2,3 thế hệ bị bưng bít thông tin, thật ngu ngơ. Nghĩ cũng buồn cười? đứa cháu bên VN tuy đi làm cho nhà nước, tháng lương lãnh về rất gầy nhưng xài I- phone X, thứ xiệng cả hơn nghìn đô? vợ nó than chiều nào cũng bia bọt tới đêm muộn, chán cái là luôn mồm năm miệng mười chửi tư bản là …ngu! nhưng lạ cái lý tưởng của nó là mau được bảo lãnh qua Mỹ:) Bố khỉ, cái thằng đểu quá:) Hic hic! Nhìn chung, đất nước hy vọng gì? những thế hệ sau chăng?

 

Nhân tiện xía vô chút về phần sáng tác ca khúc QCM, bài này có tới 2 tác giả, Trần Trịnh và Nhật Ngân. Nhạc sĩ Trần Trịnh thì nổi tiếng rất giỏi về melody (giai điệu?) e nhạc sáng tạo ở dạng bán cổ điển? bạn thử nghe lại “Lệ Đá” ông phổ nhạc từ thơ Thi sĩ Hà Huyển Chi. Theo Wikipedia bài hát “Lệ Đá” tức khắc được mọi người yêu thích, có số bản nhạc in phá kỷ lục. Sau này tại hải ngoại, với Album để đời có tên “Trái Sầu Đầy”, Nhạc sĩ Trần Trịnh sáng tác bài nào cũng nhẹ nhàng, thấm hồn người, có cái gì đó lãng đãng, mênh mang, mong chờ, rạo rực, rất thú vị. Mình thích lối chọn lọc khá kỹ lưỡng giai điệu của ông, câu cú liền lạc, rất sáng bài.
Về Nhạc sĩ Nhật Ngân, chúng ta có “Một mai giã từ vũ khí” hay “Xuân Này Con Không Về”, bài sau thuộc dạng “Bolero Top Ten” và một số nhạc phẩm khác… đều là những ca khúc nổi tiếng, phần lời kể lại tâm sự thật thà, đậm tình quê nghèo, đơn giản của người lính xa nhà… Khi đặt lời cho nhạc, ông thường nói lên cái chung. Trong mọi hoàn cảnh, nhạc sĩ như đại diện cho con người Việt Nam, chia sẻ những ước mơ hiền hòa, nhân bản.
Tóm lại, qua tìm hiểu về 2 nhạc sĩ này, ta thấy mỗi người đều có cái độc đáo riêng của họ, tức sở trường, giới văn nghệ thường hay đùa gọi “chuyên trị”, vậy nên khi cùng phối hợp nơi lãnh vực sáng tác nhạc, chung dưới cái tên “Trịnh Lâm Ngân”, hai ông cho ra đời nhiều ca khúc xuất sắc, thâm sâu, đi vào lòng người, riêng ca khúc QCM thật hay cả về nhạc và lời là việc khỏi bàn cãi. Chỉ tiếc lúc 2 ông còn tại thế thì họ, mình cũng bận bịu quá, không có cơ hội cho lớp trẻ học hỏi thêm với, mấy lần gặp chỉ gật đầu chào, nhớ hồi đó cũng được dựa hơi quen quen các ngài qua 1 vài người bạn văn nghệ.

Vài hàng suy tư ghi lại khi nghe trên Youtube ca sĩ Hà Vân & Thanh Điền Guitar trình bày QCM, họ biểu diễn thật mộc mạc nhưng tạo nhiều cảm xúc, y chang như những buổi tối đêm nào, chúng tớ, cũng chỉ tiếng ca, tiếng đệm đàn guitar…chay, từ 1 góc hàng hiên vẳng ra, nhưng sao vẫn thật đầy. An ủi nhứt là cả xóm, nhà nào nấy tuy cửa đóng then cài, nhưng tất cả đều yên tĩnh lặng, nằm lắng nghe? Vụ này thì hơi chủ quan, bà con làng xóm nào thấy đúng thì làm ơn ghé ngang xác nhận dùm nha:)

Tò mò xem thêm nơi phần “Comment” QCM, có bạn Hank Khavo dịch bài này sang Anh ngữ, thật hay và cảm động quá “It’s wonderful and very touching”, làm như có gì đó thôi thúc, bèn phóng bút viết vài hàng:)

Kết: Mùa hè năm nay khá yên lặng vì Covid-19, chia sẻ đôi dòng tâm sự để nhớ về một mùa hè năm nào vô tư, hồn nhiên, tuy đất nước chiến tranh, nhưng nhờ bao công lao cha anh tích cực bảo vệ xóm làng, mình mới có may mắn sống thanh bình nơi hậu phương mà yên ổn dệt nên những kỷ niệm của 1 thời, cùng mong thắp lên nén nhang thơm cho các vị chiến sĩ nói chung, và những anh lớn người cùng làng, chung xứ đạo, mà từ hồi xưa đó đã ra đi về nơi nào miên viễn. Hy sinh thân mình để bảo vệ quê hương, đất nước, đồng bào, khi tuổi đời các anh còn quá trẻ!

Cuối Hạ 2020, Trần Kim Bằng

Hình ảnh lấy từ internet.

Link Qua CƠn Mê Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=kx13zd1E03o

Phần comment của Hank Khavo

[English translation…please share]
Qua Cơn Mê
“Thereafter the Madness”

Part 1.
Một mai qua cơn mê,
One day after all this madness,

Xa cuộc đời bềnh bồng
Leaving this mad life adrift behind,

Anh lại về bên em
Thereafter, I return by your side.

Ngày gió mưa không còn.
Stormy days are behind us

Nên đường dài thật dài,
For long we walk those winding paths,

Ta mặc tình rong chơi.
We forgo all protocol to roam free.

Cùng nhau ta sẽ đi,
Together we will embark,

Sẽ thăm bao nơi xưa,
Revisit our vestiges of nostalgia,

Vui một thuở lênh đênh
Happy as our aimless days of innocence

Ta sẽ đi thăm từng người,
Let’s revisit each person,

Sẽ đi thăm từng đường,
Let’s revisit each road,

Sẽ vô thăm từng nhà.
Drop by to visit each family.

[Chorus]
Tình người sau cơn mê vẫn xanh!
Hometown hospitality is alive after all this madness!

Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Despite months, years of crushing heartbreak

Trường quen vắng ta mai ta lại về
My familiar grade-school yearns for my return tomorrow

Cùng theo lũ em học hành như xưa
We rejoin little grade-school kids just like children long ago

Part 2.
Rồi đây sau cơn mê,
Now, thereafter the madness,

Sông cạn lại thành giòng
The tides abate rivers into creeks

Suối về ngọt quê hương
The streams return sweetness to our hometown

Ngày đó tay em dài
That day, embraced in your slender arms

Vun cuộc tình thật đầy
Fulfilling an overflowing love

Mơ toàn truyện trên mây.
Dreamy, as if amongst the clouds

Còn tôi như cánh chim
And I am like the wings of a bird

Sẽ bay đi muôn phương
Will take flight in all directions

Mang về mầm xanh tươi
Returning with fresh green seedlings

Khi lá hoa thật nhiều
When leaves and flowers bloom plentiful

Trái yêu thương đầy cành
Branches full of lovely fruits

Hái đem cho mọi người.
Let’s pick them to share with everyone.

https://trankimbang.wordpress.com/…/qua-con-me-tan-man-am-…/

FB -Trần Kim Bằng.Link: https://www.facebook.com/trankimbang/

Posted in Activities, Article, Linh tinh, Nhạc Quê Hương | Leave a comment