“Bốn chiều” trong một ca khúc.

Tác giả có nhận định khá thú vị về âm nhạc, bài viết cho ta thêm nhiều kiến thức. TKB.

“Bốn chiều” của một ca khúc bất hủ sống mãi cùng năm tháng

Một người viết ca khúc bao giờ cũng mong ước ca khúc của mình được đông đảo người nghe ủng hộ và tồn tại lâu dài qua nhiều thế hệ, thậm chí là tồn tại mãi theo thời gian. Tuy nhiên, để được như vậy thật sự không đơn giản, bởi vì đòi hỏi người viết ca khúc phải thấu hiểu và đạt đến một nhận thức sâu sắc về tự nhiên và xã hội. Khi đã đạt đến nhận thức đó thì tất yếu sẽ được đúc kết thành hồn của ca khúc thể hiện chủ yếu qua giai điệu và lời ca để ca khúc có thể tồn tại theo thời gian. Vậy những yếu tố nào tạo nên hồn của một ca khúc, đó là câu hỏi mà tác giả bài viết này muốn đề cập đến.

Hồn của ca khúc được cấu tạo bởi bốn chiều là, chiều đứng, chiều ngang, chiều sâu và chiều phẳng. Chúng ta hãy hình dung một ca khúc xem như một cái cây mà chúng ta nhìn thấy trong rừng, trong công viên, trong vườn hay thấy ở ven đường…, có những cây đã trở thành cây cổ thụ, nhưng cũng có những cây sống được vài tháng đã héo úa, sâu mọt và chết hoặc có những cây chỉ mang tính trang trí trong một dịp nào đó… Dòng nhạc xưa trước 1975, đặc biệt là nhạc của Ngô Thụy Miên, Trịnh Công Sơn, Tuấn Khanh, Hoàng Thi Thơ và nhiều tác giả khác đã tồn tại mãi đến ngày nay và được xem như là những cây cổ thụ bởi vì hội đủ bốn chiều của một ca khúc; còn nhiều ca khúc trẻ ngày nay phần lớn “chết yểu” mặc dù được giới truyền thông hùa vào nâng đỡ, tô vẽ lòe loẹt, là bởi vì thiếu đi các chiều cơ bản của nó.

Bốn chiều này không thể tách rời nhau mà luôn quyện vào nhau tạo nên linh hồn của ca khúc.

Chiều thứ nhất: Chiều đứng – chiều của tự nhiên

Một cây muốn tồn tại lâu dài nó phải thuận theo tự nhiên, tức là cần nước, không khí, ánh sáng… Một ca khúc cũng vậy, giai điệu, âm thanh phải hòa quyện với tự nhiên, tiếng suối phải róc rách; tiếng sóng biển có khi rì rào, phẳng lặng, có khi dồn dập; tiếng gió có những lúc réo rắc, có lúc co giật, cuồn cuộn nhưng cũng có lúc dịu dàng, êm đềm; tiếng chim hót có lúc vui tươi, nhộn nhịp nhưng cũng có lúc chơi vơi lẻ bạn, tiếng côn trùng quạnh quẽ nhưng cũng có lúc hân hoan, nhộn nhịp như dàn hợp xướng của thiên nhiên… và còn rất nhiều giai điệu, âm thanh khác của tự nhiên tác động đến tâm hồn của người viết ca khúc. Nếu ca khúc đi ngược lại những giai điệu và âm thanh của tự nhiên, hoặc loại bỏ yếu tố tự nhiên thì ca khúc đó khó có thể tồn tại lâu dài trong lòng người nghe. Bởi vì bản thân con người luôn gắn với tự nhiên, không thể tách khỏi tự nhiên, bị chi phối bởi các quy luật của vũ trụ, nên tất cả suy nghĩ, tâm tư, tình cảm đều phải dựa trên nền tảng của tự nhiên.

Chúng ta có thể điểm qua một vài ca khúc xưa để thấy rõ điều này.

Một trong những ca khúc tiền chiến đến nay đã hơn 81 năm nhưng vẫn còn in đậm trong lòng những người yêu nhạc, đó là bài “Đêm Đông” của Nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương, trong đó tâm hồn của tác giả và khung cảnh tự nhiên quyện chặt vào nhau tạo nên linh hồn bất tử của ca khúc.

Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống.
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông.
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời.
Cùng mây xám về ngang lưng trời.

Bài “Ướt Mi”, cũng diễn tả cảnh thiên nhiên rất hòa quyện theo giai điệu của tiếng mưa rơi “Ngoài hiên mưa rơi rơi, lòng ai nghe chơi vơi, người ơi nước mắt hoen mi rồi”,  rõ ràng khi nghe câu hát cất lên làm ta liên tưởng ngay đến cảnh mưa rơi nhè nhẹ từng giọt như nước mắt đã hoen trên bờ mi của người con gái từ từ lăn nhẹ xuống đôi má. Cũng có rất nhiều người nhìn thấy cảnh mưa rơi như vậy nhưng để chuyển thành giai điệu thì không phải ai cũng làm được, bởi vì, Trịnh Công Sơn đã thấu hiểu được những quy luật của trời – đất qua những triết lý nhân sinh trong ca khúc của ông. Hay trong bài “Chiếc Lá Cuối Cùng” của Nhạc sĩ Tuấn Khanh, ta cũng thấy những hình ảnh của tự nhiên và tâm hồn con người quyện vào nhau tạo nên ca khúc bất hủ như:

“Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa”

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên cũng là một cây đại tài trong việc nối kết giai điệu, lời ca bài hát với tự nhiên, “Chiều còn vương nắng để gió đi tìm, vết bước chân em qua bao nhiêu lần” (Dấu Tình Sầu),“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời, dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây, dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy” (Niệm Khúc Cuối),  hay “Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên giòng suối mơ, nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa” (Riêng Một Góc Trời).

Trong dòng nhạc vàng trước 1975, ta cũng thường bắt gặp điều này trong rất nhiều ca khúc như, “Ngoài hiên mưa tuôn mưa lạnh xuyên qua áo ai, canh dài nghe bùi ngùi” (Mưa Nửa Đêm), “Đêm nay trăng sáng quá anh ơi, sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu. Lênh đênh trên sóng nước mông mênh, bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng” (Chuyến Đò Vĩ Tuyến), “Ngoài trời trăng tỏ, mà sao ướt đôi mi gầy. Bóng đêm ngỡ ngàng vì quạnh hiu” (Khóc Thầm), “Lá xa cành, héo sầu cả tuổi xanh” (Đổi Thay), “Những đồi hoa sim tím chiều hoang biền biệt” (Những Đồi Hoa Sim), “Một căn nhà xinh có hoa thơm trái hiền” (Căn Nhà Ngoại Ô)… Đó là một trong những yếu tố vừa tạo chất thơ của ca khúc nhưng cũng vừa diễn tả các quy luật của tự nhiên được đúc kết thành giai điệu, lời ca, làm cho ca khúc tồn tại mãi đến ngày nay.

Một số ca sĩ sau 1975 muốn làm mới lại các ca khúc xưa, trong đó có ca khúc của Trịnh Công Sơn, như là Thanh Lam, Hà Lê, Bùi Lan Hương… đó là điều đáng trân trọng của thế hệ sau đối với dòng nhạc xưa, nhưng rất tiếc một điều là, các ca sĩ này quên đi hoặc chưa thấu hiểu chiều tự nhiên của ca khúc, cũng như các quy luật riêng của nó, nếu đi ngược với quy luật đó bằng cách áp dụng các kỹ thuật, kỹ xảo trong âm nhạc thì tất yếu sẽ không được khán giả đón nhận. Tương tự, dòng nhạc vàng cũng vậy, khi các ca sĩ chưa thấu hiểu và cảm nhận được các quy luật này của tự nhiên thì không thể diễn tả hết được cái hồn của ca khúc, nên dân mạng thường cho rằng các ca sĩ trẻ ngày nay hát nhạt nhẽo không bằng các ca sĩ trước 1975 là một điều bình thường.

Nghe Hà Lê và Bùi Lan Hương “làm mới” ca khúc Mưa Hồng của Trịnh Công SơnChiều tự nhiên này cũng lý giải được vì sao các bài hát của giới trẻ ngày nay thường “chết yểu”. Bởi vì đa số người viết ca khúc trẻ ngày nay chưa thấu hiểu hết các quy luật vận động của vũ trụ, thậm chí họ tách khỏi tự nhiên hoặc báng bổ tự nhiên, họ chủ yếu chú trọng vào chiều phẳng (chiều thứ tư) của ca khúc được trình bày ở phần sau, nên tồn tại trong thời gian rất ngắn, điều này cũng tương tự như người trồng cây nhưng không hiểu loại cây thích ứng với môi trường nào, ánh sáng, nguồn nước nào… nên cây mau chết hoặc cằn cỗi đó là điều tất nhiên.

Cổ nhân cũng cho rằng, âm nhạc chính là biểu hiện của đạo trời, giúp con người hun đúc đạo đức, tu tâm dưỡng tính. Đạo trời ở đây chính là các quy luật tự nhiên của trời, đất, nếu âm nhạc đi ngược lại các quy luật này thì sẽ không tồn tại lâu được, nếu thể chế mà suy tôn loại nhạc trái với đạo trời thì thể chế đó sẽ không được lòng người dân và sẽ sớm tiêu vong.

Chiều thứ hai: Chiều ngang – Chiều của đạo làm người (đức âm, nhiều bài viết khác gọi là đức nhạc)

Đạo làm người ở đây có nghĩa là nói đến đạo đức trong âm nhạc như cổ nhân đã từng nói: “phẩm vị thanh cao hay thô tục khi chọn lựa âm nhạc có liên quan đến phong thái chung của thời đại, phản ánh chuẩn mực đạo đức xã hội cao hay thấp, cũng như nền cai trị minh bạch hay ám muội”, hay “Đức âm chi vị nhạc” (Âm thanh có đạo đức mới gọi là âm nhạc); và Sách nhạc ký (Khổng giáo) cũng ghi lại: “Người quân tử thích nghe nhạc vì để tu dưỡng đạo đức, từ đó đắc đạo, kẻ tiểu nhân thích nghe nhạc vì để thoả mãn dục vọng. Dùng đạo đức ức chế dục vọng, thì sẽ hạnh phúc mà không bị loạn, còn thoả mãn dục vọng đánh mất đạo đức chắc chắn sẽ mê muội mà không hạnh phúc”.

Qua đây chúng ta thấy rằng, âm nhạc đóng vai trò rất quan trọng, phản ánh các giá trị đạo đức của một thời đại, chính vì vậy các vua chúa anh minh thời phong kiến luôn chú trọng lễ nhạc để truyền đạt các lễ giáo chính thống của triều đình. Bởi vì Nhạc là âm vang của đức tính, còn Lễ là những quy tắc hướng dẫn tư tưởng và hành vi của con người, do vậy, âm điệu của nhạc ở cấp thấp đều đi ngược lại với nguyên tắc của đạo trời, cổ võ sự thả lỏng những bản tính xấu xa của con người, từ đó sẽ hướng dẫn người ta đi theo văn hoá đồi trụy, phóng túng hoặc hung bạo, hận thù, cuối cùng sẽ đi đến sự huỷ hoại bản tính thiện của con người. Đặc trưng của loại nhạc này là loại nhạc Rab của những người da đen ở Mỹ hay còn gọi là nhạc “nổi loạn” hướng con người đến tự do phóng túng và tự do tình dục. Còn âm điệu của nhạc ở tầng cấp cao là thể hiện quy luật của đạo trời, khiến cho người nghe cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng, thư thái và hun đúc, nuôi dưỡng bản tính thiện của con người, hướng con người đến những giá trị nhân văn, cao cả của bậc quân tử.

Trong rất nhiều ca khúc trước 1975 thể hiện rõ nét các giá trị đạo đức của tác giả, đây cũng là yếu tố làm nên sự bất hủ của dòng nhạc, bởi vì các giá trị chuẩn mực đạo đức của con người là mạch sống, là lẽ phải mà ai ai cũng dựa vào đó để soi rọi, một ca khúc đề cao giá trị chuẩn mực đạo đức tất nhiên sẽ được khán giả chân chính đón nhận. Những ca khúc tiêu biểu đề cao các giá trị đạo đức trong tình yêu phải kể đến đó là các ca khúc của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, mặc dù đa số có giai điệu buồn man mác nhưng người nghe cảm thấy rất nhẹ nhàng, không bi lụy, không oán trách, hận thù khi cuộc tình tan vỡ. “Dù sao đi nữa tôi cũng yêu em” (Niệm Khúc Cuối), hay “Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ. Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu, một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người” (Bản Tình Cuối), hoặc “Trông áng mây u hoài, giọt lệ nào thương vay, tình đành tràn mi cay, đau thương xé môi gầy mà lòng vẫn mơ say. Ôi giọt nước mắt ngà cho cuộc tình đầu tiên” (Giọt Nước Mắt Ngà).

Trong tình mẫu tử thì “Lòng Mẹ” của nhạc sĩ Y Vân như một biểu tượng của âm nhạc Việt Nam mà bất kỳ một ai cũng đều nghĩ đến. Có rất nhiều bài viết nói lên cảm nhận về bài “Lòng Mẹ” và lý giải tính bất hủ của bài hát ở nhiều khía cạnh khác nhau, nhưng xét thấy đều có điểm chung đó là sự hòa quyện giữa giá trị đạo đức về tình mẫu tử của con người với quy luật tự nhiên như đã trình bày trên, Nhạc sĩ Y Vân đã đưa hình ảnh của biển, của suối, cánh đồng, ánh trăng, của gió…để diễn tả tấm lòng cao cả, bao dung của người mẹ nhưng rất giản dị, mộc mạc và hòa trong giai điệu du dương, trầm bổng như con sóng biển dạt dào nâng niu chiếc thuyền con nhỏ bé.

Nói về tình yêu quê hương với câu hò, điệu hát, mái tranh, xóm làng, chúng ta nghĩ ngay đến dòng nhạc của Hoàng Thi Thơ thể hiện rõ nét tình cảm sâu sắc của tác giả đối với làng quê Việt Nam mà ngày nay trong sự hổn độn của các ca khúc trẻ chúng ta mỏi mắt tìm không thấy những ca khúc như thế. “Ai nhớ chăng những ngày rau cháo với dưa cà, quê nghèo vui sống trong mặn mà, đời vang lên ngàn câu ca, mà tình thấy càng bao la, ngàn lòng như chan hòa” (Ai Nhớ Chăng Ai), hay “Ô ! ô sáng hôm nay trên quê hương tôi, quê hương xinh xinh quê hương hữu tình, quê hương xinh xinh quê hương hòa bình, đường nở hoa trắng, xanh, vàng, tím, đẹp làm sao bướm bay chập chờn…” (Đám Cưới Trên Đường Quê) hay trong bài “Đường Xưa Lối Cũ” chúng ta cũng bắt gặp cảnh thôn xóm, làng quê có bóng tre, có ánh trăng, có câu ca, có sông dài… gợi lên khung cảnh êm đềm, thơ mộng đầy ấp những kỷ niệm tuổi thơ mà dường như ai ai cũng có: “Đường xưa lối cũ có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo. Đường xưa lối cũ có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi. Đường xưa lối cũ có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài”.

Trong tình yêu ở lứa tuổi học trò thì đến tận ngày nay chúng ta đều nghĩ ngay đến nhạc sĩ Thanh Sơn với “Nỗi Buồn Hoa Phượng”, “Ba Tháng Tạ từ”, “Hạ Buồn”… với giai điệu buồn vời vợi nhưng toát lên tình yêu rất thơ mộng, trong trắng của tuổi học trò. Thiết nghĩ chỉ những nhạc sĩ đã thấu hiểu sâu sắc trên nền tảng những giá trị nhân văn của thời kỳ đó mới có thể viết nên được những ca khúc bất hủ như vậy. Tuy nhạc sĩ ngày xưa ít có điều kiện tiếp xúc với thế giới hiện đại, nhưng các nhạc sĩ luôn sáng tác bằng cả trái tim được hun đúc từ nền giáo dục nhân bản, nên mỗi tác phẩm âm nhạc mang tính giáo dục thẩm mỹ cao đối với công chúng.

Ngày nay, việc giáo dục đạo đức, trong đó có việc giáo dục đạo đức âm nhạc vẫn còn những khoảng trống nhất định, kể cả trong các trường nhạc như lời của Giáo sư âm nhạc  Micheal Lee thuộc Đại học Azusa Pacific (California, Mỹ) khi đến trao đổi ở Việt Nam đã thốt lên, vì vậy rất khó để các nhạc sĩ sáng tác nên những ca khúc in đậm tình yêu quê hương, tình người cao cả trong lòng khán giả.

Chiều thứ ba: Chiều sâu của ca khúc

Trở lại với hình tượng cái cây như đã đề cập trên, thì chiều sâu của một ca khúc gồm hai yếu tố, đó là rễ của cây phải ăn sâu dưới đất và thân cây phải có lõi có giá trị, hay nói cách khác, ca khúc phải qua quá trình thai nghén rồi đến độ chín muồi và phải chất chứa một triết lý sống phù hợp với chuẩn mực xã hội.

Viết một bài hát thì không khó nhưng viết một bài hát có giá trị, có chiều sâu thì hoàn toàn không đơn giản, phải qua một quá trình thai nghén, thậm chí mất rất nhiều thời gian để đọc, tìm tòi, va chạm thực tế… từ đó mới có ý tưởng về nội dung, cốt truyện trên cơ sở cảm xúc thật của chính tác giả, từ đó lần lượt hoặc cùng lúc tìm giai điệu và lời ca phù hợp. Quá trình này, nhiều nhạc sĩ xưa cho rằng có khi mất cả năm hoặc hơn để có thể hoàn thành cơ bản một ca khúc, sau đó có thể tham khảo ý kiến chuyên môn của các bậc đàn anh, bè bạn rồi mới đến giai đoạn chỉnh sửa và hoàn thành. Tác giả bài viết này cũng có viết một ca khúc với tựa đề là “Quê Nghèo”, mà từ giai đoạn thai nghén đến hoàn chỉnh, phát hành trên mạng mất gần 15 tháng nhưng vẫn còn nhiều điểm chưa hài lòng và còn bị giới chuyên môn chê bai.

Nhiều nhạc sĩ trẻ ngày nay viết ca khúc mà một số người so sánh như “gà để trứng”, thì rõ ràng chất lượng, tính thẩm mỹ thấp là điều hiển nhiên.

Vấn đề thứ hai là, cái lõi bên trong của ca khúc, điều này rất quan trọng và hoàn toàn phụ thuộc vào hai chiều như đã trình bày trên. Như vậy đòi hỏi người viết phải có va chạm, trãi nghiệm thực tiễn hoặc đọc nhiều để thẩm thấu các quy luật vận động của tự nhiên và các giá trị, chuẩn mực đạo đức được đúc kết hàng ngàn năm của ông cha ta. Rõ ràng không phải ai cũng có thể làm được. Đã có rất nhiều người được đào tạo bài bản từ các trường nhạc nhưng không sáng tác nỗi một bài có giá trị, bởi đa số họ được đào tạo về chuyên môn nhưng thiếu được đào tạo hai chiều trên, do vậy các ca khúc viết ra thường có hình phẳng, không có chiều sâu, tiêu biểu cho loại ca khúc này là các bài hát trẻ, tạm gọi là loại ‘nhạc view” ngày nay, họ chú trọng hình ảnh, âm thanh, kỹ xảo để cố tạo nên chất lượng của bài hát. Thậm chí có nhiều bài hát đi ngược lại các chuẩn mực đạo đức và xem thường các quy luật vận động của của vũ trụ, đây là những biểu hiện lệch lạc trong sáng tác của một số nhạc sĩ trẻ ngày nay mà gốc rẽ là do các thiết chế xã hội tạo nên. Nói như vậy không có nghĩa là tất cả các bài hát trẻ đều như thế, bên cạnh cũng có những bài đáp ứng được phần lớn ở chiều ngang nên vẫn có những giá trị nhất định trong lòng người nghe.

Cái lõi của ca khúc là những triết lý về nhân sinh quan mà tác giả mong muốn mang đến cho người nghe, muốn gởi gấm một thông điệp nào đó để hướng con người đến chân, thiện, mỹ. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã rất thành công trong việc đúc kết những triết lý trong các ca khúc của ông, chẳng hạn như “Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng, ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” (Diễm Xưa), hay “Ðời xin có nhau, dài cho mãi sau nắng không gọi sầụ, áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau” (Hạ Trắng), hoặc “Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng, nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương” (Biển Nhớ)…

Điều đặc biệt ở Trịnh Công Sơn là, ông luôn quan niệm rằng cỏ cây, sỏi đá, các sự vật luôn có sự sống, có linh hồn và tồn tại quanh ta, cùng với chúng ta trên trái đất tuân theo các quy luật vận động của vũ trụ, nên chúng ta phải biết yêu thương, chia sẻ và bao dung để các sự vật tồn tại mãi trên cõi đời này.

Chiều thứ tư: Chiều phẳng (chiều trực quan)

Chiều phẳng muốn nói ở đây đó là hình ảnh và âm thanh khi ca khúc được phát hành đến với công chúng. Trong đó vai trò của nhạc sĩ hòa âm, phối khí hay nhạc công và ca sĩ cũng đóng vai trò rất quan trọng để tô đẹp và chuyển tải nội dung ca khúc. Nhìn chung, nhạc sĩ hòa âm, phối khí và ca sĩ cũng phải thấm nhuần các giá trị cốt lõi (ba chiều trên) của ca khúc thì mới có thể chuyển tải hết được cái hồn của ca khúc, làm cho ca khúc trở thành bất tử. Ngoài ra, chất lượng hình ảnh, âm thanh (các buổi biểu diễn hay bản ghi hình, ghi âm) hoặc ngày nay trong thời buổi công nghệ phát triển thì MV (Music Video) cũng có ý nghĩa quan trọng để truyền tải hồn ca khúc đến với người nghe. Nhưng một điều rất quan trọng trong chiều này đó là phải hòa quyện, kết chặt với ba chiều trên của ca khúc, hay nói một cách hình tượng là, chiều thứ tư là thể xác, còn ba chiều trên là linh hồn của con người, hai điều này phải hòa vào nhau tạo nên một con người hoàn chỉnh. Những cây mang bóng mát, khí thở trong lành, che chở cho đời, đến khi ngả xuống vẫn có ích cho cuộc sống, rất đáng để chúng ta trân trọng, còn những cây tạp, những dây leo ăn bám, cuối cùng cũng chỉ là những mảnh vụn, cặn bã của xã hội.

Trong dòng nhạc xưa trước 1975 đã lưu truyền đến ngày nay muôn vàn cây cổ thụ cho dù chiều phẳng chưa đạt đến trình độ kỹ thuật, kỹ xảo. Ngược lại, với kỹ thuật, công nghệ phát triển như hiện nay thì phần lớn người ta trồng những loại cây tạp nham, cây tầm gửi tràn ngập trong xã hội, làm u mê, băng hoại các giá trị văn hóa, đạo đức ngàn đời của ông cha ta; và thậm chí được được cổ xúy bởi hệ một số công cụ truyền thông rẻ rốn chạy theo các giá trị ảo, các giá trị vật chất tầm thường, bất chấp luân lý, để rồi làm xuy đồi đạo đức, đẩy nền văn hóa xuống tột cùng, trong đó có nền ca khúc Việt Nam.

Sài Gòn, tháng 9/2020

Võ Thanh Bình
(Bài viết này cũng mượn nhiều ý tưởng trong Trang Quán Nhạc Vàng. Xin chân tnh cám ơn).

Bài viết được tác giả Võ Thanh Bình gửi cho nhacxua.vn

Nguồn: https://nhacxua.vn/bon-chieu-cua-mot-ca-khuc-bat-hu-song-mai-cung-nam-thang/

Posted in Activities, Article, Bài đọc hay, Kiến Thức Âm Nhạc | Leave a comment

Tuyển Tập Nhạc “DUYÊN”, Lệnh Hồ Xung

Cám ơn bác Lệnh Hồ Xung, một người bạn “Phố rùm – VB” năm xưa luôn âm thầm tích cực yểm trợ, tinh thần, vật chất … viết bài giới thiệu, cho những nhận định giá trị trong nhiều lãnh vực, đặc biệt nơi mặt âm nhạc, và không từ nan khi được nhờ.

Cám ơn Anh Nguyễn Sơn với tranh vẽ rất đẹp để làm bìa cho CD, và tuyển tập nhạc.

Cám ơn các anh Phan Tấn Hải, cựu chủ bút Việt Báo, anh Huỳnh Kim Quang, hiện đặc trách Việt Báo online đã luôn rộng tay giúp trong công việc quảng bá, phổ biến.

Cám ơn tất cả các anh chị thân hữu đã tiếp tay, hổ trợ tinh thần, mọi mặt trong những công việc Bằng thực hiện.

Cám ơn, cám ơn.

Các bạn yêu nhạc, enjoy reading, hay sưu tầm sách đọc có thể đặt mua “Duyên”, đóng góp nhỏ của tác giả nơi mặt văn nghệ Việt Nam, thêm vào tủ sách gia đình qua Amazon online order, gởi tặng bạn bè chút kỷ niệm âm nhạc.

Link mua sách trên Amazon*:

https://amzn.com/B08HJ5HGMV

TB: Mặc dù bác LHX viết và ý kiến cho Bằng khá nhiều nhưng quý vị có biết là TKB cho tới giờ vẫn chưa biết bác là ai ngoài đời dù quen trên mạng ảo chắc cũng khoảng gần 15 năm, chỉ nhớ loáng thoáng bác là chủ nhân 1 …tiệm phở.

*Giá bán sách trên Amazon đã được cố vấn, mạnh thường quân yểm trợ, điều đình gay cấn 🙂 đưa xuống thật thấp, hiện lúc này khai trương giá Discount 50%, chỉ còn ngang bằng với 1 tô phở.

 

Tuyển Tập Nhạc “DUYÊN”, Lệnh Hồ Xung

Tuyển tập nhạc “DUYÊN”, Trần Kim Bằng với những sáng tác mới đóng góp cho âm nhạc Việt Nam, ngoài tình ca, còn có những ca khúc về quê hương đất nước, gửi gấm tâm tình chung của người Việt xa xứ viết cho quê mẹ. Nhạc của TKB về melody khá giản dị, gần gũi, dễ len vào hồn, ca từ sàng lọc, chất chứa những nỗi niềm cô đọng, thấm đượm tình yêu, tình người, và tình quê hương …Nhận xét về những ca khúc của Trần Kim Bằng, khi cất lên, thường cho ta chút suy nghĩ về dòng nhạc Việt hải ngoại hiện nay. Có vẻ như thời của những nhạc phẩm viết về trào lưu vượt biển, về những mất mát tang thương sau chiến tranh, về thân phận lưu đày, nay đang thay đổi, lối sáng tác có khuynh hướng quay trở về nguồn. Giai điệu, cung bậc, nốt và lời nhạc hiện bão hòa, quay về lại với dòng nhạc nhân bản, chủ yếu luôn đề cao, phục vụ tính nhân văn, phục vụ con người như giới nhạc sĩ cha anh của họ từ trước năm 1975 tại miền nam Việt Nam.* Nghe qua CDs. “DUYÊN”, “Tango Vàng” của Trần kim Bằng với những ca khúc độc đáo, từ hình thức đến nội dung, bố cục chặt chẽ, âm điệu đầy màu sắc, ca từ chuyên chở ý nghĩa rất dồi dào, phong phú, giới thưởng ngoạn sẽ cảm nhận ra sáng tác của TKB thân quen, nhạc mới mà phảng phất nét nhạc thế hệ xưa cũ, dòng nhạc của một thời hoàng kim nào… một số nhạc phẩm sau khi thăng hoa những kỷ niệm đau khổ, tan vỡ của một thời, thì tiết điệu, cung bậc và lời được TKB chuyển sang tích cực, lạc quan, đượm chút hơi hướm triết lý, như nhắc nhở. Đây cũng là điều khá thú vị, có nét đặc trưng riêng. Chúng ta thử nghe, hay xem qua phần điệp khúc bài “Hương Tình”:


Trích: Dầu sao, dòng sông trôi mãi không quay về, đợi nắng lên, tin yêu ước mơ tàn theo năm tháng.Bạn ơi, đời nhân sinh hãy luôn tin rằng, cuộc sống mãi là đời sống chúng ta, cùng ca vang hái nụ thắm tươi… 

“Hương Tình”, 2017.

Đôi dòng cảm nhận và xin giới thiệu đến mọi giới, nhất là các bạn trẻ, sách nhạc “Duyên” của nhạc sĩ Trần Kim Bằng, được tái bản lần thứ hai tại Hoa Kỳ năm 2020.

Lệnh Hồ Xung


*Ghi chú: Kho tàng tác phẩm âm nhạc “thời tiền chiến” hay nhạc “thời chiến?” của những nhạc sĩ cha anh để lại, tuy ngắn ngủi, dài khoảng 20 năm nhưng khá đồ sộ, bất hủ vì cho đến nay, chỉ riêng loại nhạc với thể điệu “Bolero”, mặc dù đã qua 3/4 thế kỷ vẫn luôn được đông đảo đồng bào, khán, thính giả trong ngoài nước ưa chuộng.

Link mua sách nhạc trên Amazon:

https://amzn.com/B08HJ5HGMV

Posted in Activities, Article, Bài đọc hay, Duyên, Linh tinh, Music's book, Sách nhạc, Song Book, Songs's book, Tình ca, Trần Kim Bằng | Leave a comment

Qua Cơn Mê – : Tản mạn âm nhạc

Qua Cơn Mê – : Tản mạn âm nhạc

Bài này đã có mặt trên Việt Báo:

Link: https://vietbao.com/p301419a304832/qua-con-me-tan-man-am-nhac

Mùa hè hay mùa hạ? dùng trong trường hợp nào? tiếng Việt chữ nghĩa phong phú. Đại khái, mùa …hạ buồn vì Covid-19, tiểu bang Cali đối phó cơn dịch này bằng cách giới hạn nhiều mặt trong các dịch vụ làm ăn, sinh sống.  Sau 4,5 tháng mà lão Thống đốc vẫn chưa cho mở cửa lại bình thường, thế thì đành ngồi nhà vi vu trên net, nghe you tube, rồi may mắn được thưởng thức cô Hà Vân ca Qua Cơn Mê (QCM) xúc động thiệt, bèn viết nhăng nhít, chia sẻ chút chyện âm nhạc kỷ niệm của mùa hè xưa …

Thủa ấy, một trong những ca khúc ưa thích là bài “Qua Cơn Mê”, đài phát thanh cho nghe hàng ngày, thấy hay, lời ca giản dị, ước mong sau chiến tranh, thanh bình tôi về lại với người yêu, thăm từng con đường đất nước, theo các em học hành như xưa đã bỏ lỡ… Ca khúc này ra đời ở khoảng thời gian mà tiếng súng ầm ì trên mọi miền đất nước, nay tin đánh chỗ này, mai nơi khác.

Cho tới lúc đó cuộc chiến ôi sao dài quá, những đứa trẻ con nhỡ nhỡ như mình cũng bắt đầu biết mệt mỏi, đôi khi có chút xíu suy tư? Chiến tranh gây bao cảnh tang thương, mất mát, làm nhiều gia đình nạn nhân đau khổ, giọt nước mắt… Bữa nay nghe QCM chợt nhớ lại xưa cũng chẳng hiểu sao tối ngày thích đàn, ca bài này? trong tiềm thức phải chăng có gì đó cũng mong hết chiến tranh dù ở tuổi ăn chưa no, lo chưa tới?

Xứ đạo, lớn mà nhỏ, hầu như có chuyện gì thì từ đầu trên, xóm dưới… ai cũng biết “bán anh em xa, mua láng giềng gần”
Thời gian khi những người anh lớn hầu hết đã lên đường nhập ngũ, làng xóm vắng vẻ, chỉ còn lại ít đứa làng nhàng như mình chưa tới tuổi đi tòng quân, được chứng kiến nhiều mất mát người thân trong gia đình hàng xóm chung quanh. Những giọt nước mắt, những nét mặt đau khổ của người cha, mẹ, góa phụ chung quanh mà… oải!

Về các chàng trai ra đi, gia nhập cuộc đời chiến binh. Lâu lâu cũng có anh đi phép, có anh về bị thương với tay chân băng bó, anh đụng trận nơi xa xôi nào đó, anh kể chuyện về trận đánh anh tham dự và tại sao anh bị thương mà mê, nghe thật vui, hào hùng, đầy ngưỡng mộ. Hồi đó, nghĩ mình cũng hơi điên, thầm cầu cho mau lớn để đăng lính, uýnh giặc ngon lành như các anh, thứ “chì” mà. Rồi cho đến khi cái anh ở nhà ngay sau lưng nhà mình, cũng về nhưng anh nằm im trong …2 lớp quan tài kín, thì cảm nhận tài tử của bọn trẻ như mình hết thiệt! chấm dứt với đầy chua xót! Thì ra, súng đạn không phải chuyện giỡn chơi, kiểu ta coi mấy phim cao bồi, bắn đùng đoàng qua lại, lăn quay ra ngủm là xong!

Trận Hạ Lào 1972, Nhảy Dù chết nhiều, anh lên lon Trung úy, kèm Bảo quốc huân chương, gắn trên lá cờ phủ. Ông bà Giáo vật vã kể lể là từ khi anh đăng lính cho tới khi gặp lại thì đây cũng là lần đầu tiên anh được về phép! cái chết từ xa đã về đến tận nhà, hoang mang quá! chưa tin là thật? hình như anh đi và sẽ chẳng bao giờ về nữa! Cả xóm ai cũng thương tiếc. Bọn loai choai đã biết rầu rĩ, cứ nhắc nhau, mới ngày nào cả xóm, có cậu Tú, tức ông anh còn ngồi chơi, cả bọn đàn đúm với nhau mỗi buổi trưa. Ôi buồn! Nhưng không chỉ thế, còn nhiều anh khác thì không bao giờ về lại. Cũng trong trận Hạ Lào, một anh đi Biệt Động Quân, đơn vị cho về với cả tay lẫn chân đều còn băng bó, chống nạng. Anh cho biết trận đánh lớn lắm, dai dẳng, nhiều ngày, anh bị thương, anh bạn cùng trung đội thì bị trúng đạn, nằm chết chỉ khoảng mấy chục thước trước mặt, liều mạng lên mấy lần vẫn không lấy xác về được! 2 anh này trong xóm cùng rủ nhau đi đăng lính, giờ chỉ còn 1, gãy gọng! Thấy mắt anh lúc nào cũng đỏ ngầu. Hỏi anh có khóc? anh nói khóc rồi, anh nghĩ gì? dĩ nhiên buồn nhưng ngoài chiến trận, chỉ biết thi hành lệnh cấp trên, không nghĩ ngợi gì, đời lính thấy chết chóc nhiều quá nên chai đá, thực ra hết khóc nổi, nghĩ không chừng mai kẻ nằm xuống là mình.

Ở họ đạo, khi nghe hồi chuông đổ không đúng giờ lễ sáng chiều, là chuông báo tử, tiếng chuông cho biết vừa mới có người trong làng qua đời để mọi người dừng công việc lại, đồng quỳ xuống đọc kinh Cầu Vực Sâu cầu cho các linh hồn…. Xứ mình, thanh niên chết trận nhiều, chỉ số ít sau ngày 30-4-1975 về lại thì mới là thọ… Tóm lại khoảng thời gian đất nước u ám, những tin tức các trận đánh hầu như trên toàn lãnh thổ miền nam đều được báo chí tường trình. Trước đó năm 1968, Tết Mậu Thân, mấy ổng tổng tấn công đợt 1 và 2, tiếng súng vào trong tận thành phố, nổ ì xèo sát gần nhà. Lửa cháy nhiều khu vực, nhà sập vì đạn pháo, súng cối. Trẻ con, người lớn vừa chạy vừa khóc! kế đó chứng kiến người ta bỏ nhà cửa chạy lánh nạn từ xa xôi về, rách nát, thê thảm, gia sản mất hết, rồi tin thảm sát mấy nghìn đồng bào vô tội ngoài Huế… Lúc này dính cái “job” ngày ngày đọc báo cho ông bác nghe nên hình ảnh chết chóc trên báo chí chắc cũng in vào trong đầu cháu nó, tự trong lòng tuy cũng mơ hồ lắm, thấy chiến tranh sao cứ kéo dài mãi? vận nước thời điêu linh liệu có ảnh hưởng trẻ con như mình? Chả biết? Giờ nơi xứ người, hàng năm đi sinh hoạt hội ái hữu thấy các bác lớn tuổi vẫn ngồi ôn lại, nói chiến tranh hồi đó tiêu hao nhiều thanh niên làng tôi! kể ra những anh nào các bác nhớ, đi lính gì? đóng tiền đồn nơi đâu? con cái nhà ai? nhà ở khu mấy? chết trận ở đâu?… lúc chia tay về luôn dặn theo các anh chị nhớ đọc kinh nguyện cầu cho họ.

https://www.youtube.com/watch?v=zTy7BTpsdJw

Trở lại ca khúc Qua Cơn Mê, nhớ thời gian người dân miền nam được nghe “QCM” trên đài phát thanh Sài Gòn? mang máng hình như ca sĩ Băng Châu ca bài này? Ông bố mình, vốn thích mua, sưu tập những bản nhạc, có ấn bản Qua Cơn Mê ngay khi nó được in bán trên thị trường, thế là mang ra cùng bạn trong xóm nghiên cứu, mò mẫm ghi chép, đặt gam gảy đàn… Hồi nhỏ mê guitar, thấy hay là đờn ca theo sở thích mà vui, nào biết nghĩ gì? Giờ ngược dòng cảm nhận, ngồi nghiệm lại lời nhạc xưa, thấy có vẻ như gần nửa thế kỷ từ khi ca khúc QCM ra đời, và từ sau tháng 4-1975 chiến tranh chấm dứt, những kỳ vọng của nhạc sĩ sáng tác cũng là những ước vọng chung của người Việt thì đã có phần nào đáp ứng được?

Trích:”Tình người sau cơn mê vẫn xanh
Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Trường quen vắng bóng mai ta lại về
Cùng theo lũ em học hành như xưa”…

Người lính miền nam sau khi buông súng 1975, đã không theo lũ em học hành như xưa, nhưng cũng được kẻ thắng trận ưu ái cho đi học, học tập cải tạo! bố khỉ 🙂 chú bác, cha anh của chúng tôi bị ai kia ma mánh chữ nghĩa, lươn lẹo, dối gian! các cụ bị quả lừa to, lùa vào những trại tù nơi rừng thiêng nước độc và nhiều người đã bỏ mạng. Chán và cũng tiếc nhỉ! toàn là những người có trình độ, những chất xám cần thiết thích hợp cho việc dựng xây lại quê hương sau bao năm… giá mà!

Trích: “Rồi mai qua cơn mê, sông cạn lại thành giòng, xuôi về ngọt quê hương. Ngày đó tay em dài, vun cuộc tình thật đầy, mơ toàn chuyện trên mây”.

Thật phí của! Sau 1975 sông cạn thành giòng, nhưng không xuôi về ngọt quê hương mà chỉ toàn cay đắng, hành hạ, tù đày, đói khổ. Cả nước thành nhà tù lớn với những kềm kẹp, mất hết tự do, tương lai thật đen tối khiến người dân, cả triệu người phải liều thân vượt biên, vượt biển ra đi tha phương. Nhiều người xác thân nuôi cho béo cá! Cái ước mơ lãng mạn của người miền nam được nuôi dưỡng trong nôi nhân bản trở thành ngây thơ đối với kẻ đi xâm chiếm, theo chủ thuyết marxist, đấu tranh giai cấp!

Trích: “Khi lá hoa thật nhiều, trái yêu thương đầy cành, hái đem cho mọi người.”


Thời gian qua mau, có gì là bất biến? cả 2 nhạc sĩ Trần Trịnh – Nhật Ngân sau thời gian dài ngóng cổ chờ “Dream come true”🙂 cũng đã thành cánh chim bay về trời, sau khi lưu vong, bỏ nước mà đi? mầm xanh tươi mang về gieo như lời nhạc hứa hẹn quả thật không có chỗ đứng trong xã hội mới, cái tương lai xây dựng con người Việt Nam hiền hòa, nhân bản, biết chia sẻ yêu thương cho nhau khi tàn chinh chiến thực xa xỉ. Hiện tượng trái cây, thịt heo tiêm thuốc, tiêm nước, hàng hóa, vật phẩm, thuốc tây giả mà chán. Cả nước thấy kiệt quệ quá, tin tức về tham nhũng, gian dối tràn lan. Giới trẻ qua gần 2,3 thế hệ bị bưng bít thông tin, thật ngu ngơ. Nghĩ cũng buồn cười? đứa cháu bên VN tuy đi làm cho nhà nước, tháng lương lãnh về rất gầy nhưng xài I- phone X, thứ xiệng cả hơn nghìn đô? vợ nó than chiều nào cũng bia bọt tới đêm muộn, chán cái là luôn mồm năm miệng mười chửi tư bản là …ngu! nhưng lạ cái lý tưởng của nó là mau được bảo lãnh qua Mỹ:) Bố khỉ, cái thằng đểu quá:) Hic hic! Nhìn chung, đất nước hy vọng gì? những thế hệ sau chăng?

Nhân tiện xía vô chút về phần sáng tác ca khúc QCM, bài này có tới 2 tác giả, Trần Trịnh và Nhật Ngân. Nhạc sĩ Trần Trịnh thì nổi tiếng rất giỏi về melody (giai điệu?) e nhạc sáng tạo ở dạng bán cổ điển? bạn thử nghe lại “Lệ Đá” ông phổ nhạc từ thơ Thi sĩ Hà Huyển Chi. Theo Wikipedia bài hát “Lệ Đá” tức khắc được mọi người yêu thích, có số bản nhạc in phá kỷ lục. Sau này tại hải ngoại, với Album để đời có tên “Trái Sầu Đầy”, Nhạc sĩ Trần Trịnh sáng tác bài nào cũng nhẹ nhàng, thấm hồn người, có cái gì đó lãng đãng, mênh mang, mong chờ, rạo rực, rất thú vị. Mình thích lối chọn lọc khá kỹ lưỡng giai điệu của ông, câu cú liền lạc, rất sáng bài.
Về Nhạc sĩ Nhật Ngân, chúng ta có “Một mai giã từ vũ khí” hay “Xuân Này Con Không Về”, bài sau thuộc dạng “Bolero Top Ten” và một số nhạc phẩm khác… đều là những ca khúc nổi tiếng, phần lời kể lại tâm sự thật thà, đậm tình quê nghèo, đơn giản của người lính xa nhà… Khi đặt lời cho nhạc, ông thường nói lên cái chung. Trong mọi hoàn cảnh, nhạc sĩ như đại diện cho con người Việt Nam, chia sẻ những ước mơ hiền hòa, nhân bản.
Tóm lại, qua tìm hiểu về 2 nhạc sĩ này, ta thấy mỗi người đều có cái độc đáo riêng của họ, tức sở trường, giới văn nghệ thường hay đùa gọi “chuyên trị”, vậy nên khi cùng phối hợp nơi lãnh vực sáng tác nhạc, chung dưới cái tên “Trịnh Lâm Ngân”, hai ông cho ra đời nhiều ca khúc xuất sắc, thâm sâu, đi vào lòng người, riêng ca khúc QCM thật hay cả về nhạc và lời là việc khỏi bàn cãi. Chỉ tiếc lúc 2 ông còn tại thế thì họ, mình cũng bận bịu quá, không có cơ hội cho lớp trẻ học hỏi thêm với, mấy lần gặp chỉ gật đầu chào, nhớ hồi đó cũng được dựa hơi quen quen các ngài qua 1 vài người bạn văn nghệ.

Vài hàng suy tư ghi lại khi nghe trên Youtube ca sĩ Hà Vân & Thanh Điền Guitar trình bày QCM, họ biểu diễn thật mộc mạc nhưng tạo nhiều cảm xúc, y chang như những buổi tối đêm nào, chúng tớ, cũng chỉ tiếng ca, tiếng đệm đàn guitar…chay, từ 1 góc hàng hiên vẳng ra, nhưng sao vẫn thật đầy. An ủi nhứt là cả xóm, nhà nào nấy tuy cửa đóng then cài, nhưng tất cả đều yên tĩnh lặng, nằm lắng nghe? Vụ này thì hơi chủ quan, bà con làng xóm nào thấy đúng thì làm ơn ghé ngang xác nhận dùm nha:)

Tò mò xem thêm nơi phần “Comment” QCM, có bạn Hank Khavo dịch bài này sang Anh ngữ, thật hay và cảm động quá “It’s wonderful and very touching”, làm như có gì đó thôi thúc, bèn phóng bút viết vài hàng:)

Kết: Mùa hè năm nay khá yên lặng vì Covid-19, chia sẻ đôi dòng tâm sự để nhớ về một mùa hè năm nào vô tư, hồn nhiên, tuy đất nước chiến tranh, nhưng nhờ bao công lao cha anh tích cực bảo vệ xóm làng, mình mới có may mắn sống thanh bình nơi hậu phương mà yên ổn dệt nên những kỷ niệm của 1 thời, cùng mong thắp lên nén nhang thơm cho các vị chiến sĩ nói chung, và những anh lớn người cùng làng, chung xứ đạo, mà từ hồi xưa đó đã ra đi về nơi nào miên viễn. Hy sinh thân mình để bảo vệ quê hương, đất nước, đồng bào, khi tuổi đời các anh còn quá trẻ!

Cuối Hạ 2020, Trần Kim Bằng

Hình ảnh lấy từ internet.

Link Qua CƠn Mê Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=zTy7BTpsdJw

Phần comment của Hank Khavo

[English translation…please share]
Qua Cơn Mê
“Thereafter the Madness”

Part 1.
Một mai qua cơn mê,
One day after all this madness,

Xa cuộc đời bềnh bồng
Leaving this mad life adrift behind,

Anh lại về bên em
Thereafter, I return by your side.

Ngày gió mưa không còn.
Stormy days are behind us

Nên đường dài thật dài,
For long we walk those winding paths,

Ta mặc tình rong chơi.
We forgo all protocol to roam free.

Cùng nhau ta sẽ đi,
Together we will embark,

Sẽ thăm bao nơi xưa,
Revisit our vestiges of nostalgia,

Vui một thuở lênh đênh
Happy as our aimless days of innocence

Ta sẽ đi thăm từng người,
Let’s revisit each person,

Sẽ đi thăm từng đường,
Let’s revisit each road,

Sẽ vô thăm từng nhà.
Drop by to visit each family.

[Chorus]
Tình người sau cơn mê vẫn xanh!
Hometown hospitality is alive after all this madness!

Dù bao tháng năm đau thương dập vùi
Despite months, years of crushing heartbreak

Trường quen vắng ta mai ta lại về
My familiar grade-school yearns for my return tomorrow

Cùng theo lũ em học hành như xưa
We rejoin little grade-school kids just like children long ago

Part 2.
Rồi đây sau cơn mê,
Now, thereafter the madness,

Sông cạn lại thành giòng
The tides abate rivers into creeks

Suối về ngọt quê hương
The streams return sweetness to our hometown

Ngày đó tay em dài
That day, embraced in your slender arms

Vun cuộc tình thật đầy
Fulfilling an overflowing love

Mơ toàn truyện trên mây.
Dreamy, as if amongst the clouds

Còn tôi như cánh chim
And I am like the wings of a bird

Sẽ bay đi muôn phương
Will take flight in all directions

Mang về mầm xanh tươi
Returning with fresh green seedlings

Khi lá hoa thật nhiều
When leaves and flowers bloom plentiful

Trái yêu thương đầy cành
Branches full of lovely fruits

Hái đem cho mọi người.
Let’s pick them to share with everyone.

https://trankimbang.wordpress.com/…/qua-con-me-tan-man-am-…/

FB -Trần Kim Bằng.Link: https://www.facebook.com/trankimbang/

Posted in Activities, Article, Linh tinh, Nhạc Quê Hương | Leave a comment

CD Tango Vàng – July 2020.

Phát hành tháng 7 năm 2020.

Tango Vàng – Tình ca Trần Kim Bằng.
Thank you all artists for this CD “Tango Vàng” contribution.

Mọi thư từ xin liên lạc về:Trankimbang@Gmail.com

Posted in Activities, CD, Tình ca | Tagged , | Leave a comment

Echo Park – Los Angeles

Đi thăm Echo Park trên LA. chụp hình hoa sen nở, nhân tiện tìm đất cắm lều với thiên hạ. Theo tình hình thì nhà cửa (lều chõng) nơi ven hồ khá thoải mái. Restroom 8AM – 8PM. Bạn chỉ cần ghé Home Depo mua cái lều ra cắm dùi là xong, đôi ta Honeymoon có sao? khỏi tốn tiền thuê nhà. Cánh địa ốc cứ thế thất nghiệp. Thank you anh Trùm Vũ như Cẩn. Nếu tớ có tậu 1 lều sẽ mời cụTrùm tới ăn Tân gia nhé:) còn đang si nghĩ…. Thêm chuyện bên lề là Ở đây, ngày nào cũng có đàn sĩ mang guitar ra lả lướt, âm thanh nhà nghề nhưng chưa thấy có ca sĩ góp vui. Bác Calvin T Le đâu, mau ra rên rỉ ” Cát bụi cuộc đời” chỗ này thì hạp lắm, kkk

Mời bà con vô link Face book xem khoảng hơn trăm hình chụp nhé. Cháu nó ôm cái Sony A7 II, Full frame Pro. vì mới tập tành theo các anh nhiếp ảnh gia thứ thiệt nên vẫn khá lọng cọng, tuy nhiên cũng enjoy với một số “features” thông minh của chú Sony này, đặc biệt hình ra thì khỏi chê, rất net. Cũng an ủi.



https://www.facebook.com/trankimbang/media_set?set=a.3138871349493599&type=3

Posted in Activities, Cảnh đẹp, Events, hoa, Linh tinh, Trần Kim Bằng | Leave a comment

Khi bài hát bị hát sai lời – Nghiêm Nguyễn

Cám ơn tác giả bài viết Nghiêm Nguyễn, bài được “share” từ trang web Nam Kỳ Lục Tỉnh, Bằng không tìm ra được bác Nghiêm để xin phép đăng bài hữu ích này. Có vài người hỏi về vấn đề ca sai lời, cá nhân mình nghĩ nên ca chính xác lời của tác giả bởi nhiều khi “sai một ly, đi một dặm”, nguy lắm chứ không chơi đâu 🙂 TKB

 

Khi bài hát bị hát sai lời

Nghiêm Nguyễn

Hiện tượng ca sĩ hát sai lời bài hát xảy ra càng lúc càng nhiều, ở trong nước cũng như hải ngoại. Với đa số khán thính giả, có thể đây chỉ là chuyện nhỏ, không đáng quan tâm, vì chính họ cũng không biết chính xác lời của bài hát. Tuy nhiên với một số người quan tâm, nhất là các nhạc sĩ, các tác giả viết ra bài hát, họ đã buồn lòng không ít về vấn đề này.
Trong bài “Mộng Dưới Hoa”, Nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ từ bài thơ “Tự tình dưới hoa” của thi sĩ Đinh Hùng, câu “Mắt em lả bóng dừa hoang dại”, nhiều người đã hát thành “Mắt em là bóng dừa hoang dại”. Chữ “lả” diễn tả một hình ảnh nên thơ đôi mắt của người thiếu nữ đẹp như bóng dừa rủ xuống. Hát thành “là” thì câu hát hoàn toàn mất chất thơ đi.

Có một giai thoại về chuyện này. Sau khi sáng tác bản nhạc này, nhạc sĩ Phạm đình Chương thỉnh thoảng có trình diễn bài hát này ở phòng trà Đêm Màu Hồng. Khi hát đến câu “Mắt em lả bóng dừa hoang dại”, ông đột ngột ngừng lại, rồi nói “Lả bóng, các bạn ạ, đừng hát Là bóng, mất đẹp của câu thơ đi”. Sau đó ông lại say sưa hát tiếp.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh cũng từng bộc bạch là mỗi lần nghe ca sĩ hát câu đầu của bài “Chiếc lá cuối cùng” ông hết sức hồi hộp vì nhiều ca sĩ đã hát “Đêm qua chưa” thành “Đêm chưa qua”. “Đêm qua chưa” là một câu hỏi bâng khuâng, trước sự chia ly không còn ý niệm rõ rệt về thời gian, trong khi đó “Đêm chưa qua” đầy tính xác định. Nếu so sánh, “Đêm qua chưa” nghe hay hơn, đầy tính nghệ thuật hơn là “Đêm chưa qua”.
Cố ca sĩ Quỳnh Giao khi viết về bài hát “Ngọc Lan” của người cha kế là nhạc sĩ Dương thiệu Tước cũng không kềm được sự bực tức khi một câu trong bài hát đã bị hát sai hoàn toàn.

Trong tạp ghi Quỳnh Giao, bà đã viết:
Không chỉ là một bài hát, Ngọc Lan là một bài thơ, một bức họa và một đóa thơm lãng mạn. Ca khúc này được nhiều người trình bày, nam lẫn nữ, nhưng có lẽ thích hợp với giọng nữ hơn là nam. Điều này hơi lạ vì nội dung gợi ý về bậc nam tử thấy người ngọc trong “giấc xuân yêu kiều” bỗng mê đắm mà… lùi lại để tơ vương trong tâm tưởng. Ngợi ca đóa hoa như vậy thì phải là nam tử chứ?
Về nhạc thì vậy, về lời từ thì thật đáng thương cho Dương Thiệu Tước, cháu nội cụ Dương Khuê.

Ông viết nhạc đã hay mà dùng chữ rất tài cho một hậu thế lại coi thường chữ nghĩa và nỗi dụng công của ông. Khi viết “ngón tơ mềm, chờ phím ngân trùng, mạch tương lai láng”, ông dồn hết thi họa và nhạc vào một câu làm người ứa lệ trước cái đẹp. “Mạch tương lai láng” là một điển cố nói về giọt lệ. Nhưng đời sau lại hát ra “mạch tương lai sáng”. Dẫu có buồn thì cũng chưa đáng khóc bằng “mạch tuôn” hay “mạch tuông lai láng”!

Trong một buổi trình diễn ca nhạc của TT Thúy Nga, nữ ca sĩ TTH tức HT cũng đã hát “Mạch tương lai sáng”. Rõ ràng là người nữ ca sĩ này hoàn toàn không hiểu biết gì về ý nghĩa của ca từ này.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng là nạn nhân của rất nhiều trường hợp. Những bài hát của ông ngoài giai điệu mượt mà, trong ca từ ông thường sáng tạo những từ vựng rất độc đáo, lạ lẫm, tạo nên nét nhạc rất riêng của họ Trịnh. Chẳng hạn như trong bài “Chiều một mình qua phố”. Khi ông viết “Khi nắng khuya chưa lên”, ông muốn dùng chữ “nắng khuya” thay thế ánh trăng lên, thế mà có một nam ca sĩ vì không hiểu nên đã hát “Khi nắng mưa chưa lên”, làm mất đi cái hình ảnh thi vị đó. Thật uổng cái công sáng tạo chữ nghĩa của ông.

Trong bài “Quỳnh Hương” có câu “Nụ cười khúc khích trên lưng”, vẽ lên một hình ảnh rất dễ thương của người thiếu nữ áp sau lưng chàng trai, miệng cười khúc khích. Nhưng chắc vì quên lời nên một số ca sĩ đã hát cương thành “Nụ cười khúc khích trên môi”, làm mất đi cái hình ảnh dễ thương đó. Trong bài “ Một cõi đi về”, những chữ “ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì” thì bị hát thành “thổi xuống” hay “thổi buốt” , sai lạc cả ý nghĩa. Hoặc trong bài “Biết đâu nguồn cội”, lời của bài hát là “Em đi qua chuyến đò, thấy con trăng đang nằm ngủ”, thì bị hát thành “thấy con trâu đang nằm ngủ”, từ một hình ảnh lãng mạn hóa thành hình ảnh trần trụi, đời thường.

Nhạc tiền chiến cũng không ngoại lệ. Bài “Hướng về Hà Nội” của nhạc sĩ Hoàng Dương có quá nhiều câu sai khiến tác giả không ít lần muốn đính chính. “Tiếng guốc” trong câu “thanh bình tiếng guốc reo vui” bị hát thành “tiếng hát reo vui”. Với ông, tiếng guốc là âm thanh riêng của Hà Nội, vậy mà thay bằng “tiếng hát” thì còn gì là Hà Nội nữa. Rồi “Hãy tin ngày ấy anh về” hát thành “Cứ tin ngày ấy anh về”, và câu “đắm say chờ những kiếp sau…” bị hát thành “đắng cay chờ những kiếp sau…”.

Trong câu mở đầu đầy chất thơ bài “Bến Xuân” của nhạc sĩ Văn Cao: “Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước/ Em đến tôi một lần” đã bị hát thành “em đến chơi một lần” hay “em đến thăm một lần”, chỉ đổi một chữ mà làm mất hết hồn thơ của câu hát.
Hiện giờ hầu như các bản in đều in nhầm khiến các ca sĩ đều hát sai câu “Muôn kiếp bên đàn” thành “Muôn kiếp bên nàng” trong bài “Dư Âm” của nhạc sĩ Nguyễn văn Tý. Lòng muốn bên nàng nhưng người xưa không muốn nên phải nói tránh ra là bên đàn, tác giả đã có lần tâm sự, kể lại chuyện tình thời trai trẻ của ông.

Trong bài “Lá đổ muôn chiều” của Đoàn Chuẩn, câu hát “còn nhớ phương nào hoa đã rơi” đã bị một nam ca sĩ sửa thành “còn nhớ hôm nào hoa đã rơi”. “Phương nào” nói về không gian, nơi chốn, trong khi “hôm nào”, nói về thời gian. “Còn nhớ phương nào” nghe thi vị, khoáng đãng hơn “còn nhớ hôm nào”.

Tiếng hát vượt thời gian Thái Thanh, ca sĩ được xem diễn tả những sáng tác của Phạm Duy hoàn hảo nhất cho đến chính tác giả cũng phải khen ngợi là không ai có thể thay thế được, thỉnh thoảngvẫn tự ý sửa lời bài hát, hoặc hát sai khi trình diễn . Có trường hợp nhờ bị sửa mà câu hát trở nên sâu sắc hơn, có ý nghĩa hơn, nhưng không phải lúc nào cũng thành công.
Chẳng hạn như bài “Cho Nhau”, Phạm Duy viết:
Cho nhau ngòi bút cùn trơ….
Cho nhau, cho những câu thơ tàn mùa
Cho nốt đêm mơ về già
Thái Thanh hát:
Cho nhau ngòi bút còn lưa….
Cho nối đêm mơ về già

Lưa là chữ cổ, có nghĩa còn sót lại, nhưng mang một âm thanh u hoài, luyến lưu, tiếc nuối. Dĩ nhiên ngòi bút cùn trơ mang ý nghĩa chính xác hơn, nhưng nghe không thi vị bằng ngòi bút còn lưa. “Cho nốt đêm mơ về già”có nghĩa là cho hết đi, không còn chừa gì cả, nhưng “Cho nối đêm mơ về già”, nghe sâu nặng, thủy chung hơn.
Phạm Duy viết: Cho nhau thù oán hờn ghen. Cho nhau cho cõi âm ty một miền.
Thái Thanh hát: Cho nhau cho nỗi âm ty một miền.
Chữ “nỗi” mang ý nghĩa sâu xa, hay hơn chữ “cõi”. Vì từ “cõi” một ý niệm hữu hình về không gian, tuy có vẻ bao la nhưng hữu hạn. Còn “nỗi”, một ý niệm vô hình, diễn tả tâm trạng con người, tưởng chừng như nhỏ bé so với “cõi” không gian, nhưng thật ra mông mênh vô tận lòng người.

Tuy nhiên trong bài “Về miền Trung”, Thái Thanh đã hát sai hai chỗ làm lệch ý nghĩa của bài hát. “Tan thân thiếu phụ, nát đầu hài nhi” bị hát sai thành “Thương thân thiếu phụ, khóc đầu hài nhi”, và “Một chiều nao đốt lửa rực đô thành”, Thái Thanh hát thành “Một chiều mai đốt lửa rực kinh thành”. Chữ “nao” mơ hồ, mông lung, không xác định rõ thời gian, có thể là không bao giờ, trái lại chữ “mai” có vẻ như một xác quyết, mong muốn. Nhạc sĩ Phạm Duy muốn gây một ấn tượng mạnh mẽ cho người nghe chứ chẳng bao giờ mong có ngày đốt kinh thành Huế.

SG103727

Chuyện các ca sĩ hát sai lời từ trước đến giờ có lẽ viết mãi cũng không hết. Đó là chưa nói đến chuyện sửa “anh” thành “em” hay ngược lại để phù hợp giới tính của ca sĩ. Có những bài hát không thay đổi ý nghĩa gì nhiều khi bị sửa đổi, tuy nhiên không phải lúc nào cũng xuôi chèo mát mái mà nhiều khi nghe rất ngô nghê, buồn cười.

Phải hiểu là nhạc sĩ sáng tác một bài hát là gửi gấm tâm tình của mình vào trong đó. Vì thế khi thể hiện một bài hát cho có hồn, cho bài hát được thăng hoa hơn, ngoài việc hoà nhập cảm xúc và tâm hồn của mình vào đó, người hát không nên sửa đổi theo ý mình mà làm sai lệch ý tưởng và ý nghĩa của bài hát.
Thử tưởng tượng như trong bài Ngậm Ngùi, Phạm Duy phổ thơ Huy Cận, nếu đổi anh thành em và ngược lại, sẽ nghe một nữ ca sĩ hát như sau:
Tay em anh hãy tựa đầu,
Cho em nghe nặng trái sầu rụng rơi… Thì với thân hình nặng hơn 60 kí lô của chàng tựa vào, chắc chắn cả thân người của nàng sẽ rụng rơi chứ không phải trái sầu nào cả.

Tương tự, nghe hết sức kỳ cục khi: “Anh vuốt tóc em” sửa thành “em vuốt tóc anh” và “Em khóc trên vai anh” sửa thành “Anh khóc trên vai em” (Một lần cuối, Hoàng Thi Thơ). “Em ơi nép vào lòng anh” sửa lại là “Anh ơi nép vào lòng nhau” (Đôi ngả chia ly, Khánh Băng).
Trong bài “Này em có nhớ” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, chữ “em”, một người con gái phụ bạc, khiến “tôi”, một người đàn ông phải trách móc, buồn phiền. Thế mà một ca sĩ trong nước khi trình diễn đã đổi ngược lại làm mất hết tính tự sự đầy biểu cảm trong bài nhạc.

Ca sĩ hát sai lời có nhiều nguyên nhân. Từ việc các băng đĩa nhạc phát hành cẩu thả, đến việc những quyển sách nhạc in sai lời mà không bao giờ đính chính. Nhưng xét cho cùng, chủ yếu là từ các ca sĩ; họ đã không chịu tham khảo, tìm hiểu ý nghĩa của bài hát một cách thấu đáo trước khi trình diễn. Ở mỗi tác phẩm, tác giả khổ công gọt giũa từng nốt nhạc, trau chuốt từ câu ca, để qua bài hát chuyển tải những cảm xúc, những tâm tình của họ đến người nghe.

Thế mà khi nghe một bản nhạc, hầu như người ta chỉ quan tâm đến ca sĩ trình bày chứ chẳng ai thèm nhớ hay biết tên tác giả. Ngay cả một số trung tâm sản xuất băng nhạc và một số ca sĩ cũng thế. Cách nay khá lâu nhà văn Bùi Bảo Trúc kể, có lần ông mua một băng nhạc của trung tâm nào đó sản xuất. Khi đọc trên bìa băng nhạc, thấy chỉ liệt kê tên những bản nhạc và ca sĩ trình bày mà không để tên tác giả, ông bực quá vứt băng nhạc vừa mua vào sọt rác. Ông bảo đây là sự vô ơn đối với tác giả.

Cho nên khi thưởng thức hay trình bày một bài hát, người nghe cũng như người hát cần biết đến ai là người đã sáng tác ra bài hát, và sau đó người hát cố gắng hát cho đúng lời, đúng ý. Đó là cách chúng ta tôn trọng tác giả cũng như thể hiện sự biết ơn của chúng ta đối với họ; những người mà từ trong cuộc sống với định mệnh đau thương, nghiệt ngã hay với hạnh phúc êm ả, ngọt ngào; đã chắt lọc thành chất liệu để cống hiến cho đời những tác phẩm thật tuyệt vời.

Nguyên Nghiễm

Nguồn: Nam Kỳ Lục Tỉnh

Posted in Bài đọc hay, Ca từ (Lyric), Kiến Thức Âm Nhạc, Linh tinh, Song Lyric | Tagged , , , , | Leave a comment

Cho Dịch Cúm Qua Mau – Lâm Dung & Mây Ngàn

“… Ôi hận quá con vi-rút tàu…” Nhạc phẩm viết cho mùa đại dịch thế kỷ.

Xin chia buồn với các nạn nhân Covid – 19. Cám ơn các bạn gợi ý và đóng giọng ca cho ca khúc này. Be safe stay home. TKB.

 

Ca khúc này cũng có thêm phần cho Rapper, chỉ tiếc không tìm ra ca sĩ 🙂

Thêm phần đọc nhắc nhở (For Rapper)
Xin rửa kỹ đôi tay xà bông, 20 giây, 20 giây.
Không chạm tay vào mắt, mũi, miệng, mắt, mũi, miệng, mắt, mũi, miệng.
Đứng cách xa mét rưỡi hay hơn, đi xa ra, đi xa ra.
Tránh nơi đông người, khoan hội họp, ngưng …nhậu ít lâu – Anh Tư ơi, Cô Ba ơi.
Cái miệng ăn mắm muối chớ đồn thổi nghe, chớ mà nói bậy, chớ gây hoang mang và chớ khạc nhổ nơi công cộng. Khẹc khẹc khẹc, khẹc, khẹc khẹc….
Nào ta cùng mang khẩu trang. mang khẩu trang mang khẩu trang. Chỉ bảo các em cách phòng tránh Corona, xa ta ra, xa ta ra. Kkkkkk Ai chỗ nào ở yên chỗ đó, ra đường bịt miệng, về nhà rửa tay, …
Trần Kim Bằng
Mùa Corona 2020.

 

Posted in Activities, Pandemic Music, Sáng Tác Mới, Trần Kim Bằng | Tagged , , , , , , | Leave a comment

Chị và Chim sẻ.

CHIM SẺ VÀ CHỊ
Thơ Mục Tú, Nhạc Trần Kim Bằng
Đây là mp3 với hòa âm mới, bà con nghe thử và đánh giá.

…Chị giờ như lá đầu cành
Chỉ mong cơn gió về quanh ru hời…
Bài thơ “Chị và Chim Sẻ” của nhà thơ Muc Tu quá hay, mong được xiển dương qua dòng nhạc Trần Kim Bằng, mời bà con thử nghe. Cám ơn chị, khi ngồi mổ xẻ về nhạc phổ thơ thấy có những sắp xếp phiên khúc, điệp khúc và vần. Tuy nhiên bài thơ hay tự nó đã là nhạc. Bravo Chị Kha Tu.
Chúc mọi người mùa Corona bình an.

CHIM SẺ VÀ CHỊ
Thơ Mục Tú, Nhạc Trần Kim Bằng

1. 🐦Hôm [D] về [Bm] không thấy chị [G] đâu [Em]
Giàn hoa thiên [G] lý úa màu phai [D] phôi [F#m-Bm]
Hạt [G] thóc [Em] không kẻ thả [D] rơi [F#m]
Em ngồi nhớ [A] chị tiếng cười thôi [D] vang
👸Chị [G] đi [Em] mua áo ngoài làng
Mùa xuân người [G] sẽ về ngang thăm [D] mình
Nhìn [G] xem [Em] chị có thêm [D] xinh [F#m]
Áo thêu nền [G] nã [Em] một nhành Hạ [D] Lan [F#m]
🐦Miên [F#m] man nắng trỗ đầu [Bm] cành [A]
Áo chị thật [A] đẹp màu xanh da [D] trời [D7]
Biết [G-Gm] ra chị cũng yêu [A] rồi
Bỏ con chim sẻ mồ côi một [D] mình [D7]
👸Chị [G]về [Em] trồng gốc hoa [D] tình
Trái yêu trỗ [A] nụ cho mình gặp [D] ta [F#m]
Khi [Em] nào trái chín sân [D] nhà
Em [A] về hái nhé xem ta [D]gặp mình (2 lan)
2. 🐦Chị [D] ơi [Bm] sao đã thật [G] lâu [Em]
Chị không cười [G] nữa mắt sâu thẳm [D] buồn
Một [Bm] lần người [B7] đã về [Em] thăm [A]
Kể từ dạo ấy xa xăm mịt [D] mùng [D7]
🐦Chị [G]giờ [Em] như lá đầu [Em] cành [/A]
Chỉ mong cơn [G]gió về quanh ru [D] hời
Gió [G] xa [Em] tận phía chân [D] trời
Chị ơi đâu [G] biết [Em] lòng người ra [D] sao [F#m]
👸Chị [Bm] giờ nhành [B7] liễu bờ [Em] ao
Người như sao [G] sáng ngọt ngào lung [D] linh [F#m]
Từng [Em] đêm xây mộng diễm [A] tình
Trang thơ tràn ngập nỗi mình đợi [D] nhau (2lan)
Kết: 👸Em [Dm] ơi [Bb] trời đất lạnh [A] lùng
Người là cánh [Bb] gió ngược dòng tâm [A] tư
Chị [Bb] như chiếc lá vàng [A7] thu
Úa lòng bay giữa mịt mù tàn [Dm] phai…
Úa lòng bay [Bb] giữa [A] mịt mù tàn [Dm] phai…

Ca khúc phổ thơ này được soạn với 2 thể điệu, Slow rock và Chacha để bật ra nội dung bài thơ.  Đối với tác giả sáng tác thì trường hợp phổ thơ này cũng khá đặc biệt vì không chuyên trừ phi bài thơ tự có sức hấp dẫn, và đây là bài thơ thứ hai được phổ nhạc sau ca khúc “Con có một tổ quốc” của Đức Hồng y Nguyễn văn Thuận.  Bằng thường không quen phổ thơ, và lối sáng tác nhạc thường dựa vào sự thành lập nền hợp âm trước rồi từ đó mới viết melody + lyric… tuy nhiên xin mời bà con thưởng thức giai điệu mới này, cũng mong được yêu quý đón nhận nhé.

Posted in Activities, Nhạc trữ tình, Sáng Tác Mới, Tình ca, Trần Kim Bằng | 1 Comment

Nhắn Cung Đàn Ơi – Trần Kim Bằng

Xuân Canh Tý 2020 đang đến. Mời các anh chị nâng ly, hay châm bình trà nóng, thưởng thức 1 ca khúc xuân. Ước mong giai điệu xuân này sẽ gieo chút miên man, lắng đọng? giúp chúng ta tiềm tàng thêm sức sống, niềm tin mới. TKB.

https://www.facebook.com/trankimbang?__tn__=%2CdlC-R-R&eid=ARB_oXUcIOuQ2eAoOc83yZHTr9RADz5zo2g38XgaNgOWGpkpymRUqK07vkykXhE6HF1MVe0jVD8p_17m&hc_ref=ARSej_4X06qAvpb-ILNcSjHRRgvjcbZgwchbe_Hmd-5Eb-5tfrDMf8dyOUF_uqyhT7c

Posted in Activities, Nhạc Quê Hương, Nhạc trữ tình, Nhạc Xuân, Sáng Tác Mới, Trần Kim Bằng | Tagged , , , | Leave a comment

Nhớ Xuân Nào – Trần Kim Bằng

Nhớ Xuân Nào – Trần Kim Bằng
Sau Noel, Tết lại đến rồi, nhanh quá! Bà con nghe thử sáng tác mới về xuân. E này sẽ khá đặc biệt vì ở dạng Rumba, đánh hơi…chõi, và có chút kịch tính vì thay đổi theo suy tưởng, hoài niệm, tâm sự … sẽ không nhộn như những ca khúc xuân cũ, nhưng cũng sẽ hạp tâm trạng ai đó. Về technical bài này melody dựa theo hợp âm nền cho guitar, khá…”complicated”. Nhưng đã đơn giản lại và dùng basic, sợ Jazzy quá chăng!  Cám ơn Cali Studio cho B. giờ thâu nhé.https://soundcloud.com/tkb-276302317/nho-xuan-nao-tran-kim-bang?in=tkb-276302317/sets/tr-n-kim-b-ngs-music

Posted in Activities, Nhạc Xuân, Sáng Tác Mới, Trần Kim Bằng | Tagged , , | 1 Comment